Chương 220

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 220

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Song Sinh ở bên cạnh bấm lên bắp đùi cậu ta, thấp giọng cảnh cáo: “Đừng lộn xộn nữa!”

Bọn họ cũng rất rõ ràng, Bàng Kinh Phú làm những cử động này là cho ai nhìn.

Mục sư không biết làm sao đứng tại chỗ.

Câu tiếp theo lẽ ra là hỏi Điền Yên, nhưng ông lại không dám lên tiếng, cắt ngang hai người đang hôn nhau say đắm.

Vài phút trôi qua, đám đông người xem, tiếng vỗ tay vốn dĩ mãnh liệt dần dần giảm bớt, ngay cả tiếng trêu đùa cũng dừng lại.

Bọn họ kiên nhẫn hôn lưỡi, giống như hoàn toàn quên đây là hôn lễ, đắm chìm trong thế giới của hai người không thể thoát ra được.

Bầu không khí chậm rãi từ nhiệt liệt cao trào, trở nên có mấy phần quái dị.

Điền Yên bấm lên đầu vai Bàng Kinh Phú, nhưng anh vẫn không nhúc nhích, vẫn tự nhiên cắn đôi môi đỏ mọng sưng tấy của cô, muốn cướp đi hô hấp của cô, phóng thích một chút ghen tị và ham muốn phục thù của anh.

Cánh tay khác của Bàng Kinh Phú ngăn eo Điền Yên lại, dùng sức kéo sát cô vào trong ngực. Điền Yên đứng không vững, chỉ có cánh tay vững vàng ràng buộc ngang hông cô, cô không thể lùi về phía sau. Điều đáng buồn hơn nữa là ngay cả việc thở cũng đã trở thành một điều xa xỉ.

Cuối cùng mục sư cũng không thể hỏi lời thề kia, Điền Yên cũng không có cơ hội để trả lời.

Mà Bàng Kinh Phú căn bản cũng không để ý câu trả lời của cô.

Hoặc là, anh lo lắng, sợ câu trả lời vốn là ‘Tôi đồng ý’, cô sẽ cho anh một sự trả thù ngoài ý muốn, khiến sự dày công chuẩn bị cho hôn lễ của anh biến thành một cơn ác mộng vĩnh viễn không thể quên được.

Anh vẫn không có tự tin. Điền Yên không yêu anh đã biến thành chuyện đương nhiên.

Bàng Kinh Phú cảm thấy bản thân thật đáng buồn. Anh tưởng như đã thắng được tất cả, nhưng thứ duy nhất anh có thể cầm trong tay chỉ là thân xác của Điền Yên. Tâm hồn tự do của cô vĩnh viễn sẽ không bao giờ vì anh mà cập bến—

Vào tháng 7, Phó Hách Thanh cố ý nhắc nhở Điền Yên, ngày hai mươi ba là sinh nhật Bàng Kinh Phú.

Phó Hách Thanh tới nhà đưa một rương thịt nai Cur thích ăn. Cur vui vẻ lởn vởn vây quanh anh ta, kích động sủa đáp lại.

Bàng Kinh Phú từ phòng bếp đi ra, ngăn lại tiếng kêu của nó, hỏi Phó Hách Thanh: “Giấy chứng nhận làm xong chưa?”

“Đã xong rồi. Ngày mai tôi phải đi Mexico cho nhiệm vụ tiếp theo, tôi sẽ nhờ Nham Oanh đưa cho anh.”

“Không vội.”

Giấy chứng nhận trong miệng Bàng Kinh Phú là giấy hôn thú của anh và Điền Yên, cũng như quốc tịch đã thay đổi của cô, và bằng chứng cho thấy cô có thể ra vào đất nước hợp pháp.

Dẫu sao anh đã đồng ý với Điền Yên, chỉ cần cô muốn trở về nước sẽ cho Điền Yên thuận lợi trở về.

Sau khi anh ta rời đi, Điền Yên cùng Bàng Kinh Phú xử lý thịt nai, ngâm trong nước và làm sạch.

Thịt nai tươi mới được săn, bề mặt có rất nhiều máu và mỡ, mặt nước nổi lên một lớp chất nhờn, làm vấy bẩn bàn tay anh.

Bàng Kinh Phú dùng nước rửa tay làm ướt những ngón tay thanh tú của Điền Yên, xoa xoa làn da mịn màng của cô, quấn vào lòng bàn tay anh xoa xoa.

“Một tuần sau là sinh nhật anh.” Điền Yên đột nhiên nói.

Bàng Kinh Phú ngây ngẩn, nhớ lại một chút, mới bắt đầu tiếp tục động tác, xoa kẽ ngón tay cô hỏi: “Hách Thanh nói với em?”

Điền Yên gật đầu.

“Anh có muốn quà gì không?”

Đỉnh đầu truyền tới tiếng cười khẽ của anh.

“Ở bên anh cả ngày. Hai mươi bốn giờ dính bên cạnh anh.”

“Đi vệ sinh cũng phải vậy sao?” Cô nói đùa với vẻ mặt ngây thơ nhất.

Bàng Kinh Phú cúi đầu hôn lên chóp mũi của cô: “Đúng.”

“Lưu manh.”

Điền Yên lẩm bẩm, nghe thấy tiếng cười sảng khoái của anh.

Vào ngày sinh nhật của anh, như anh mong muốn, buổi sáng Điền Yên liền bắt đầu dính anh,không đọc sách, không chơi với chó, một mực dắt tay anh không thả.

Bàng Kinh Phú không cần cô chuẩn bị bất kỳ món quà nào, bởi vì anh rõ ràng từng khoản chi tiêu của Điền Yên, quà tặng của cô không tính là ngạc nhiên mừng rỡ.

Điền Yên lén lút viết cho anh một tấm thiệp chúc mừng, phía trên viết bằng nét chữ ngay ngắn: [Bàng tiên sinh, sinh nhật tuổi ba mươi mốt vui vẻ.]

Xung quanh dòng chữ còn có khuôn mặt cười cô vẽ, một ít cỏ và ánh nắng mặt trời.

Những nét vẽ tinh tế chạm vào trái tim anh, đáy mắt của Bàng Kinh Phú tan chảy, sự dịu dàng kiên cường dần biến thành một giọt nước mắt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận