Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bàn tay vốn đang đặt ở trên đỉnh đầu cô đã di chuyển tới đằng sau ót, tàn bạo ấn lại ngăn chặn đầu cô di chuyển, làm xằng làm bậy điên cuồng cắm vào.

Đã không còn sự ra vào ôn nhu lúc vừa mới bắt đầu thử, hai túi trứng to lớn bên dưới, không rung lắc đánh vào cằm Lê Đông.

Khương Từ Niên rút ra ngoài hơn nửa dương vật, rồi sau đó nhân lúc cô còn chưa kịp bình tĩnh lại đã đột nhiên đâm thằng vào bên trong, không cho cô một con đường trốn thoát!

Lê Đông tuyệt vọng mà nắm lấy đồng phục của anh, trong miệng tràn đầy nước miếng không kịp nuốt xuống, nước bọt bị làm như chất bôi trơn cho cây gậy kia dễ dàng có thể đâm vào hơn, nó ở bên trong phần cổ yếu ớt ra ra vào vào, nước miếng bắt đầu trở nên sền sệt tích tụ lại, như là bọt biển từ khóe miệng chảy xuống.

Cảm giác mới mẻ cùng vui thích ban đầu giờ đây đã hoàn toàn biến mất, nước mũi cùng nước mắt giàn giụa, cô đau đến mức không nói được nên lời mà cũng không có cơ hội để nói, ngăn chặn lại không được cuối cùng cô quyết định cắn hàm răng đi xuống, quyết tâm muốn cho Khương Từ Niên một bài học.

Tâm tư này cử cô chỉ trong nháy mắt đã bị Khương Từ Niên phát hiện ra, dùng sức bóp chặt gương mặt phúng phính của cô, không đồng ý cho cô ngậm miệng lại.

Khương Từ Niên trong mắt phiếm hồng, mắt nhìn thẳng nhìn chằm chằm cô đang thâm hầu, bỗng nhiên cắm vào, lại sau lại nặng nề, nhiều lần đều cưỡng chế nhét vào yết hầu vốn chỉ dùng để nuốt đồ ăn, giống như là mất hết tính người, nảy sinh ác độc mà va chạm, dương vật dính đầy nước miếng trong suốt trơn bóng.

Lê Đông bị đâm vào tràn ra nước mắt, nước miếng không kịp nuốt xuống cũng thi nhau chảy ra bên ngoài, dương vật lớn bị cô ăn vào trong miệng đám lông rậm rạp chọc vào mặt, lại bị dương vật đâm thẳng vào yết hầu, không chút nể nang chỉ trong chớp mắt đã bị mạnh mẽ nuốt vào thực quản.

m thanh nôn khan của Lê Đông càng ngày càng nhỏ, vì hô hấp khó khăn nên thanh âm cũng không thể phát ra, sắc mặt đỏ bừng thoạt nhìn như sắp chết vì thiếu oxy.

Khương Từ Niên nhanh chóng rút ra bên ngoài, cây gậy lớn ra khỏi khoang miệng bên trên dính đầy nước miếng trong suốt sáng bóng, nước bọt không còn gì cản trở chảy ra ngoài khoé miệng.

Cô quỳ trên mặt đất run rẩy mà ho khan, hàm dưới vừa đau vừa tê cứng giống như là trật khớp hàm, trong lúc nhất thời không thể khép miệng lại.

“Tôi còn chưa có bắn.” Khương Từ Niên không kiên nhẫn mà thúc giục, tay luồn vào trong tóc cô, Lê Đông khụ khụ đỏ mặt, hít thở không thông mà lắc đầu, bắt lấy cổ tay của anh ý muốn xin tha.

“Đổi…… Đổi cái khác, tôi không được, không cần khẩu giao! Không cần!”

Đây căn bản không phải là việc người có thể làm mà, rõ ràng cô xem trong phim thấy người phụ nữ làm điều này trông rất nhẹ nhàng.

Khương Từ Niên không đủ kiên nhẫn dứt khoát kéo đầu cô lại gần, đỡ lấy cây gậy to lớn dữ tợn gân guốc kia tiếp tục nhét vào miệng cô: “Hôm nay tôi nhất định phải đâm cái miệng nhỏ cậu đến khi nào bắn ra thì thôi!”

Lê Đông nôn khan đến cực hạn rồi, Khương Từ Niên thấy cô ăn không nổi đồ vật lớn như vậy, liền liên tục ấn đầu cô đâm mạnh vào, trong miệng dù một chút khe hở đều không buông tha.

Bị ép buộc nuốt vào vậy lớn như vậy cô không khống chế được mà chảy ra nước mắt sinh lí giàn giụa khắp cằm, Lê Đông nhận thức được rõ ràng hiện tại chính mình khóc lóc thật sự thảm, Khương Từ Niên bộ dáng bây giờ khác xa hoàn toàn hình ảnh thường ngày mà cô vẫn biết.

Rõ ràng thoạt nhìn anh ôn nhu như vậy, trước khi bắt đầu còn đáp ứng yêu cầu của cô, dù làm cái gì cũng sẽ không tức giận.

Nhưng giờ khắc này quả thật là anh không coi Lê Đông là con người nữa, giống như cô chỉ là một cái thứ đồ chơi để khẩu giao, nắm lấy tóc cô tới tới lui lui đâm sâu vào trong yết hầu yết ớt của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận