Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lê Đông đột nhiên nhớ đến, chính mình trộm đồng hồ của Khương Từ Niên, còn giấu ở trong cặp sách chưa đưa cho anh, nhưng kia cặp sách cầm để đánh Lê Ngạn Hồng, còn để ở trong nhà.

Thế nhưng mấy ngày nay, Khương Từ Niên tựa hồ cũng không phát hiện đồng hồ của bản thân biến mất, bằng không đối tượng đáng nghi khẳng định là cô.

Lê Đông quyết định đi cắm trại dã ngoại xong liền đến nhà lấy cặp sách về, thuận tiện thu thập một chút đồ vật, cô sẽ không bao giờ trở về nhà nữa.

Buổi chiều thứ sáu sau khi tan học, Lê Đông ở trước cửa phòng học chờ Khương Từ Niên cùng nhau đi về, trên lưng của anh mang một cái bao, vòng qua bàn học, bước nhanh rời khỏi phòng học.

“Khương Từ Niên! Cậu không chơi bóng rổ!”

“Không chơi.” Anh cũng không quay đầu lại mà chạy ra bên ngoài, Lê Đông đứng ở cửa phòng học quay đầu nhìn anh, thấy ba người phía sau ôm quả bóng rổ mang vẻ mặt oán giận.

Tống Tắc Tư lấy hai tay giả làm cái loa, hét lớn: “Thấy sắc quên bạn, đồ đáng ghét!”

Lê Đông nhìn nụ cười trên mặt Khương Từ Niên, anh chạy về phía cô, đứng cạnh Lê Đông, quay đầu lại hướng bọn họ xua tay: “Ngại quá, tôi chính là một người nông cạn như cậy.”

Chọc Tống Tắc Tư tức giận đến mức dậm chân.

“Đi thôi.”

Lê Đông đuổi kịp bước chân của anh: “Anh có thể đi chơi bóng, em sẽ chờ anh.”

“Chơi với bọn họ không có cái gì thú vị, chỉ có ở bên em mới có lạc thú.”

Cô quay đầu đi, ỷ vào bản thân thấp hơn anh, Khương Từ Niên mới không thể nhìn thấy gương mặt đỏ của cô.

“Đúng rồi, cuối tuần, có muốn đi chơi cùng em không? Bọn Ninh Nhạn mời em cùng đi cắm trại dã ngoại.”

“Ninh Nhạn là ai?”

“Bạn cùng bàn của em.”

Anh tựa hồ đối với cái tên này không quá quen thuộc, lộ ra vẻ mặt đã hiểu, ôn nhu nhìn về phía cô, hơi cuối người xuống: “Em muốn đi không?”

Lê Đông vốn rất muốn đi: “Em chưa từng đi cắm trại dã ngoại bao giờ, nghe được hình như chơi vui lắm.”

“Vậy đi, em nhớ rõ lớp trưởng giống như nói qua cũng đi chơi, để em hỏi một chút có cần mua cái gì hay không.”

Anh lấy di động ra từ trong túi, lúc xuống bậc thang, một bàn tay chắn ở phía trước bả vai của Lê Đông, không quên dặn dò: “Chú ý phía dưới chân.”

Lê Đông chỉ lo suy nghĩ gì đó, sau khi lấy lại tinh thần, vội vàng cúi đầu nhìn phía dưới.

Trước hành động nước chảy mây trôi của anh, từ xưa nay Lê Đông chưa từng được người nào đối xử cẩn thận chăm sóc mình như vậy, thế cho nên sau khi đáp ứng đề nghị của Quan Xuyên, trong lòng cảm thấy rất áy náy.

“Anh chơi rất thân với lớp trưởng sao?”

Khương Từ Niên nhìn cô một cái, đáy mắt hiện lên một cảm xúc không rõ, khi cười rộ lên cũng nhếch đuôi lông mày, trông rất nghịch ngợm ngả ngớn: “Không thân, chỉ là bạn học cùng lớp mà thôi.”

Trực giác nói cho Lê Đông rằng, quan hệ của hai người trông không thật sự giống như đơn giản như vậy.

Vị trí khu cắm trại dã ngoại có con đường nhỏ nối thẳng đến xe, chờ tới ngày hôm sau mới phát hiện, nơi này là căn cứ cắm trại, khu này rất lớn, ven đường thậm chí còn có biển chỉ đường, khắp rừng cây đang là trạng thái nửa khai thác, một nửa bảo vệ cảnh quan thiên nhiên hoang sơ ban đầu.

Bọn họ tổ chức cắm trại ở khu Tây Bắc số 2, từ cửa chính đi qua đây mất nửa giờ đi xe.

Từ trước nay sinh hoạt của Lê Đông đều chỉ là quanh quẩn một vài địa điểm quen thuộc, ngày thường đừng nói là du lịch, thậm chí đến cả tiệm net cô cũng chưa đi qua, rất vui sướng hứng phấn mà hỏi Khương Từ Niên: “Đêm nay thật sự có thể ở chỗ này qua đêm hay sao?”

“Cô giáo kiêm bạn giường muốn ở chỗ này giải khóa bản đồ mới hay sao?” Khương Từ Niên cầm bản đồ giơ giơ lên, ánh mặt trời xuyên thấu qua lá cây rậm rạp trên đỉnh đầu đang lung lay, ý cười không quá rõ ràng ở đuôi mắt bị ánh sáng chiếu đến rõ ràng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận