Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lê Đông nhớ tới cơn ác mộng lúc hai người làm tình, hiện tại cô càng thêm ghét bỏ tránh né cùng anh làm loại chuyện này: “Tuyệt đối không!”

Khương Từ Niên cảm thấy có chút thất vọng mà rũ đuôi mắt xuống, khuôn mặt ngoan ngoãn trông có chút buồn buồn nhìn vô cùng đáng thương.

Chờ khi đã tới nơi, người đã tới đông đủ, đều là bạn học trong cùng một khối, tới khu dã ngoại để cắm trại một nhóm người bao gồm cả hai người bọn họ tổng cộng có mười người.

Vẻ mặt Ninh Nhạn rất ngạc nhiên: “Hai người các ngươi như thế nào vẫn còn mặc đồng phục đi chơi vậy hả?”

Quan Xuyên: “Không phải là tối hôm qua không về nhà, cùng nhau ở cùng một khách sạn đấy chứ.”

Vẻ mặt của đám người hết đợt này đến đợt khác lộ ra sự hiểu rõ, không khí mờ âm bị đẩy lên hết mức.

Lê Đông sờ sờ chóp mũi, đang nghĩ có nên tìm lý do biện minh một chút hay không.

“Các cậu muốn nguyên liệu nấu ăn nào tôi đều mang theo hết, ăn ké cảm thấy chột dạ, nói lung tung liền không cho các cậu ăn nữa.” Khương Từ Niên dỡ xuống trên vai cặp sách.

Phùng Hồng Trắc lên tiếng hoà giải: “Trong lòng mọi biết rõ ràng là được, phải chừa cho người ta một chút mặt mũi đúng không nào.”

“Tất nhiên là có thể, hai người tiến triển nhanh chóng như vậy, khi nào hai người bắt đầu yêu đương? Tình yêu giấu kín hay sao?”

“Không có yêu đương đâu!” Lê Đông giải thích nói: “Tôi chỉ là giúp đỡ cậu ấy phụ đạo môn vật lý thôi.”

Mọi người còn muốn nói cái gì đó, đã bị Khương Từ Niên chặn lời, anh đem cặp sách đảo ngược lại đổ ra, một đống nguyên liệu nấu ăn rơi trên nồi hơi bên cạnh: “Kế tiếp muốn làm cái gì đây?”

Phùng Hồng Trác ho nhẹ hai tiếng, đứng dậy vỗ tay: “Đám con trai chúng ta sẽ đi lắp lều trại, nữ sinh nhặt bó củi về đốt lửa, có được không mọi người? Bó củi không cần nhặt quá nhiều đâu, có thể châm lửa là được.”

Trong đội Niên có bốn nữ sinh mà thôi, Quan Xuyên cầm bản đồ trong tay phân cho các cô mỗi người một cái, chỉ vào bốn con đường nhỏ khác nhau.

“Đông tây nam bắc, một người đi một đường, nhớ kỹ nấm nào là nấm độc thì không cần nhặt, nghe thầy giáo nói lần trước ở nơi này có người ăn nhầm nấm bị trúng độc.”

Lê Đông có chút hưng phấn: “Còn có nấm sao?”

Quan Xuyên buồn cười: “Nói để cậu không cần nhặt, đừng nghịch ngợm đi nhặt đấy.”

“Yên tâm đi, tôi còn rất yêu đời yêu cuộc sống.” Nhưng xác thật cô chưa từng thấy qua thực vật hoang dại, đến lúc đó nhất định phải chụp ảnh lại làm đối chiếu.

Quan Xuyên đem bản đồ đưa cho cô, chỉ một cái phương hướng: “Lê Đông à, cậu qua bên kia đi, các cậu nhớ rõ nếu gặp nguy hiểm gì thì hãy kêu to lên, cũng đừng chạy quá xa đây nhé.”

Ninh Nhạn nhìn nhìn bản đồ nói: “Yên tâm đi lớp trưởng, ở nơi này nơi nơi đều là người, còn nữa, cũng không có khả năng có rắn mà.”

“Ừ hừ, nói không chừng có thì sao.”

“Này, đừng dọa có người!”

Thấy các cô đã phân tán rời đi nhặt củi, Khương Từ Niên nhìn thấy bóng dáng vui sướng của Lê Đông, cô tung tăng nhảy nhót đi về hướng trong núi.

“Từ Niên, cậu giơ bên kia lên đi.”

Khương Từ Niên ỷ vào chiều cao vượt trội của mình, trực tiếp đem đỉnh của lều trại nhẹ nhàng kéo lên, căng hết các bên vải lều sang bốn phía, kéo dây thừng cố định lên trên cọc gỗ, quấn quanh hai vòng thật chặt rồi cầm cây búa đập thật mạnh xuống.

Quan Xuyên đi tới, ngồi xổm bên người Khương Từ Niên hỏi: “Không đi xem bạn gái của cậu sao, tôi thấy bộ dáng của cô ấy đối với nấm độc giống như rất là thích thú vui sướng.”

Khương Từ Niên nâng mí mắt lên hơi liếc nhìn cậu ta một cái, khuôn mặt không chút biểu tình nào nhẹ câu môi, một loại biểu tình nhất định phải có được: “Em ấy lập tức sẽ trở về thôi.”

Quan Xuyên tò mò chống cằm: “Nói mau, các cậu rốt cuộc có phải quan hệ người yêu hay không hả?.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận