Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô mặc quần áo, bò dậy đi vệ sinh, vì không muốn quấy rầy giấc ngủ của người khác, cô rón ra rón rén mở khoá lều ra.

Xung quanh rừng cây là sương mù trắng xoá lượn lờ, sáng sớm sương mù còn chưa tan, tựa như mình đang lạc vào thiên đường, trong một mảnh rừng rạp, ánh nắng ban mai xuyên qua sương mù dày đặc, rắc lên một mảnh ánh bạc, trong một không gian yên tĩnh khiến người ta có cảm giác vui vẻ, thoải mái và thư tháu.

Lê Đông hít một hơi thật sâu không khí trong lành, vừa mới ló đầu chui ra, đã nhìn thấy hai bóng lưng một người là nam sinh đứng trước lều.

Cô sững người một chút, nhìn thấy là Khương Từ Niên, và người đứng trước mặt anh, hình như là Ninh Nhạn.

Nam sinh dựa lưng vào gốc cây, lười nhác khoanh hai tay, đang nghe người ta nói, trên người mặc một chiếc áo ngắn tay màu trắng, lộ ra xương quai xanh xinh đẹp.

Biểu tình anh lạnh nhạt, hạ mắt xuống, mang theo sự ngái ngủ khi phải dậy sớm, đùi phải co lên, mũi chân chạm đất.

Ninh Nhạn hai tay đặt ở trước ngực, làm ra động tác cầu xin nhón mũi chân, cô ấy đưa lưng về phía Lê Đông, cho nên cô nhìn không ra cô ấy đang biểu đạt cái gì, nhưng nhìn bộ dáng có vẻ rất sốt ruột.

Khương Từ Niên tùy ý vuốt vuốt tóc mình, mái tóc ngắn bị anh vuốt vuốt lên trên, sau đó đơn giản đáp lại hai câu, rồi xoay người rời đi, cũng mặc kệ Ninh Nhạn vẫn còn đang kêu tên anb.

“Khương Từ Niên!”

Nhìn nửa ngày, Lê Đông cũng chỉ nghe được một câu như thế, cô liền vội vàng trở về túi ngủ.

Lê Đông đợi mãi cho đến khi có người rời giường ra khỏi lều, cô mới giả vờ bị đánh thức ngồi dậy, vắt hết óc suy nghĩ nửa tiếng đồng hồ, cũng không nghĩ ra Ninh Nhạn rốt cuộc nói với anh ấy cái gì.

Ăn cơm sáng xong, Quan Xuyên kéo Lê Đông sang một bên, đưa cho cô một tờ giấy.

“Đợi lát nữa rút thăm quyết định lộ tuyến đi bộ, cậu đến lúc đó nhớ làm bộ đưa tay vào hộp sờ sờ, sau đó cầm tờ giấy này lên, tôi cho cậu và Khương Từ Niên đi cùng một lộ tuyến đi bộ.”

Lê Đông chà xát tờ giấy, mặt trên ghi con số ba.

“Con đường này sẽ không có bẫy rập gì chứ?”

Quan Xuyên trợn trắng mắt: “Yên tâm đi, con đường này là xa nhất, với là hơi tương đối khó đi mà thôi, là tôi cố ý để lại cho cho cậu và Khương Từ Niên đó.”

Lê Đông lộ vẻ không thể tin: “Cậu tác hợp cho tôi và Khương Từ Niên sao?”

“Còn chưa rõ ràng sao? Hai người các cậu ở bên nhau, cậu không phải càng thêm thuận tiện giúp tôi nằm vùng ở bên cạnh anh ta sao.”

Lê Đông không hiểu được Quan Xuyên rốt cuộc là muốn làm cái gì.

Sau khi lựa chọn tuyến đường đi bộ xong, cô và Khương Từ Niên cũng không chạm trễ, bắt đầu cùng nhau xuất phát, lộ tuyến chia làm bốn đường, xem ai cắm lá cờ lên đỉnh trước, hoạt động cắm trại này có thể được miễn.

Người nghĩ ra hoạt động này là Phùng Hồng Trác.

Bên cạnh đã không có bạn học, Lê Đông rất tự nhiên mà nắm tay Khương Từ Niên dắt anh đi.

Chỉ thấy anh cúi đầu liếc mắt nhìn một cái, ngoài dự đoán biểu tình trên mặt anh có chút lạnh nhạt, nhưng anh vẫn đem ngón tay của Lê Đông cầm lấy, mười ngón nắm chặt vào nhau.

“Khương Từ Niên, sáng nay anh ở cùng Ninh Nhạn làm cái gì?” Lê Đông hướng về phía anh, nghiêng đầu cười.

Nghe được cô có ý muốn dò hỏi về vấn đề này, Khương Từ Niên không buồn quay đầu vẫn đi về phía trước. Anh có một cặp chân dài nên khi bước đi không khỏi đi nhanh hơn Lê Đông mấy bước chân.

“Em vì sao lại không thừa nhận chúng ta đã ở bên nhau, em không phải yêu thầm anh sao, chúng ta không phải đã nói muốn kết hôn với nhau sao.”

Lê Đông đột nhiên ý thức được: “Anh ở đây giận dỗi vì cái vấn đề này?”

Anh đột nhiên dừng bước chân lại, Lê Đông bị anh túm về phía trước một chút. Chỉ thấy sắc mặt anh đen xì, ánh mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm vào cô: “Anh không nên nổi giận vì cái này sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận