Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cô không biết lời đồn này có phải thật hay không, nhưng cô đến là để nhắc nhở em, tuổi này không nên nghĩ đến việc yêu đương, với thành tích của em thì dùng để yêu sớm quá là đáng tiếc, em cũng biết thành tích học tập của Khương Từ Niên cũng không tốt gì, hai em không phải người cùng trình độ.”

Nếu không phải Lê Đông khống chế được khóe miệng, thì suýt chút nữa cô đã cười thành tiếng rồi.

Có tài đức gì mà cô lại ở trên thanh danh, vượt qua Khương Từ Niên một lần.

Đi ra khỏi văn phòng, Lê Đông không kiềm chế nổi nụ cười trên miệng nữa, cười thật là tươi.

Cuộc sống buồn tẻ nhạt nhẽo của cô, bởi vì có Khương Từ Niên thay đổi, cuối cùng cô cũng không còn là người không có tiếng tăm gì nữa.

Trở lại lớp học, Ninh Nhạn nhìn cô một cái, vẻ mặt mang biểu cảm chế giễu.

Lê Đông biết ngay là cô ta mách lẻo.

Tiết sau, nửa tiết đầu Khương Từ Niên không ở trong lớp học, chắc hẳn là cũng bị giáo viên chủ nhiệm gọi đi nói chuyện.

Cô muốn nhân cơ hội trộm đồng hồ về, Lê Đông mở cặp sách ra tìm.

Sau khi tay đảo tìm trong cặp vài vòng, biểu cảm của cô dần dần trở nên hoảng sợ.

Trái tim của Lê Đông dường như muốn nhảy từ trong cổ họng ra, cô lấy hết đồ trong cặp sách ra, để đầy cả một ngăn kéo, sắc mặt trắng bệch, càng sợ hãi thêm.

Không thấy đồng hồ đâu!

Cô hoảng sợ đến mức ngừng thở, trùng hợp Khương Từ Niên đi từ cửa sau vào, giáo viên dạy toán bảo anh mau về vị trí.

Lê Đông run rẩy đặt cặp sách ở cạnh chân, mồ hôi lạnh úa ra sau lưng cô, chảy xuống một dòng theo xương cột sống, cô chỉ cảm thấy cả người rất lạnh.

Đồng hồ vẫn luôn để ở trong cặp, sao đột nhiên lại không thấy nữa rồi.

Cô vắt hết óc, cũng không nghĩ ra được nó ở chỗ nào, rõ ràng hôm Quan Xuyên đưa đồng hồ cho cô, chắc còn đưa cho Khương Từ Niên!

Lê Đông khóc không ra nước mắt, vùi mặt vào trong lòng bàn tay.

Cô đi đâu kiếm bảy vạn đây.

Sau khi tan học, Lê Đông lại tìm, sắp xốc cả cái bàn lên rồi, vẫn không tìm được chút bóng dáng nào của đồng hồ.

Cô nghi ngờ là bị trộm, nhưng dù thế nào vẫn là cô sai, là do cô trộm đồng hồ của Khương Từ Niên trước nên mới dẫn đến việc bị mất.

Cả ngày, Lê Đông đều không dám nhìn vào đôi mắt Khương Từ Niên, chột dạ đến mức nói chuyện cũng nói lắp, nghĩ đến vô số khả năng, cuối cùng ra quyết định đi làm thêm kiếm tiền.

Buổi tối tan học.

Trên đường đến khách sạn, Khương Từ Niên nắm tay cô, đi về hướng nội thành, Lê Đông tóm lấy cánh tay anh, muốn thừa nhận chuyện ngu ngốc là mình trộm đồng hồ của anh, sau đó đánh mất.

“Có chuyện gì thì ăn cơm xong hẵng nói.”

Khương Từ Niên mặt vô cảm đi về phía trước, trừ việc bên ngoài nắm tay cô, trong lời nói không cảm nhận được chút tình yêu nào.

Trong lòng Lê Đông trầm xuống, chắc không phải là anh đã biết rồi chứ.

“Khương Từ Niên, em thật sự không cố ý.”

“Cố ý cái gì?”

Anh dừng bước, cúi đầu nhìn kĩ vẻ mặt lo lắng của cô, thần thái của Khương Từ Niên nghiêm chính, lông mày nhíu chặt, bao phủ cảm xúc không vui.

Trước khi Lê Đông còn chưa nói, Khương Từ Niên đã mở miệng chặn họng cô.

“Quan hệ giữa chúng ta yếu ớt như thế sao, vì giáo viên chủ nhiệm không cho em yêu đương, nên em muốn chia tay với anh? Anh còn tưởng là em thích anh nhiều lắm chứ, thì ra cũng chỉ có thế.”

Câu cuối cùng của nah như là nghiến răng, tầm mắt chuyển qua nơi khác, để không cho cô thấy ý hận trong mắt anh.

“Anh đang nói gì vậy?”

Lê Đông đã biết qua qua về việc sắc mặt của anh thay đổi thình lình, vậy mà lại còn hơi vui vẻ.

“Ai nói với anh là em muốn chia tay?”

Khương Từ Niên nghe thấy ngữ khí nhẹ nhàng của cô, nét u ám trên khuôn mặt lập tức biến mất, anh ngơ ngác trả lời: “Ngày ngày em luôn tìm cách tránh mặt anh, anh cứ tưởng…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận