Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trên gương mặt Lê Đông lập tức hiện lên vẻ xấu hổ: “Không phải chuyện này”

Cô đưa tay nắm lấy bàn tay của Khương Từ Niên, mười ngón tay đan vào nhau: “Cô chủ nhiệm đã nói gì với anh vậy?”

“Anh nói là anh và em có tình cảm với nhau, muốn ở bên cạnh nhau, cô liền bắt anh chia tay với em.” Khóe miệng của Khương Từ Niên nhếch lên, gương mặt đầy vẻ đắc ý: “Nằm mơ. Em vĩnh viễn chỉ có thể thuộc về anh. Trừ khi anh chết, bằng không ai dám cướp em khỏi anh, anh sẽ giết kẻ đó.”

Nghe những gì anh nói, nụ cười của cô dần cứng lại.

Khương Từ Niên lại không biết, những lời anh buột miệng nói ra có bao nhiêu đáng sợ, làm Lê Đông nhất thời không dám mở miệng nói chuyện.

Hai người đi đến khu tập trung ăn uống trong thành phố. Khương Từ Niên vì xin lỗi chuyện đã hiểu lầm Lê Đông nên đã vào một tiệm bánh ngọt, mua một cái bánh kem, coi như là để bù đắp cho cô.

Lê Đông đứng ở ngoài cửa tiệm chờ. Cô ngửa mặt lên mà thở dài, cảm thấy bản thân đi làm thêm kiếm tiền còn phụ giúp anh một khoảng, quả thật còn lại không nhiều.

Một đám người từ tiệm lẩu kế bên bước ra. Người đi đầu ôm lấy bả vai của người bên cạnh, vừa đi vừa cười nói rộn rã khiến cho Lê Đông không khỏi phải quay đầu lại nhìn.

Người đó cười nhiều đến mức không thể đứng thẳng nổi. Vừa mới ngẩng đầu lên liền đối diện với ánh mắt của Lê Đông. Hai người lập tức sửng sốt.

Là Trang Trình Viên, em trai song sinh của Trang Hạ.

Người ở bên cạnh thấy vậy, liền hất cằm về phía Lê Đông: “Hai người biết nhau sao?”

Trang Trình Viêm đút tay vào túi, bộ dáng cà lơ phất phơ. Sau đó nhíu mày trả lời: “Con riêng của chồng mẹ tao.”

Bạn bè cậu ta ai mà không biết cậu ta là người coi trọng gia đình nhất, nhưng mà hai người này có vẻ không thân thiết gì mấy.

Trang Trình Viêm vỗ vai bạn mình: “Để tao qua chào hỏi một chút.”

Dứt lời, cậu ta liền đi thẳng về phía Lê Đông đang đứng, hô một tiếng.

Lê Đông theo bản năng mà lui lại.

Cô và Trang Trình Viêm căn bản không có thân thiết gì. Tuy là cùng nhau ở chung dưới một mái nhà, nhưng mà hai người chưa từng nói với nhau câu nào. Trang Hạ tốt xấu gì đều cùng cô trò chuyện hai ba câu. Nhưng Trang Trình Viêm chính là trường hợp đặc biệt. Bọn họ ngoại trừ tình cờ hằng ngày chạm mặt nhau thì so với người xa lạ cũng không khác nhau là mấy.

Trang Trình Viêm luôn mang một bộ dáng không dễ chọc tới, suốt ngày lang thang khắp nơi, vừa nhìn đã biết là một tên ăn chơi không học vấn không nghề nghiệp, ở trong nhà thì cũng chỉ làm bạn với game.

Đang là mùa thu, thời tiết se lạnh nhưng cậu ta vẫn dám mặc áo cộc tay. Bên ngoài là cái áo khoác tay lỡ, cùng với đó là cái quần đùi. Lúc bước tới, cậu ta liền đưa lên vuốt tóc, vừa như cố ý vừa như lơ đãng để lộ chiếc đồng hồ màu đen.

“Sau khi bỏ nhà đi, cậu trốn ở nơi nào vậy? Cậu cũng hay thật, bị ba mình cắt tiền tiêu vặt như vậy mà vẫn có thể sống thoải mái như vậy.”

Lê Đông giật mình.

Khoan đã, đồng hồ màu đen.

Trang Trình Viêm dừng bước, đưa mắt nhìn qua chàng trai đứng kế bên Lê Đông. Người đó cùng mặc đồng phục học sinh giống Lê Đông. Cơ thể cao lớn, so với Trang Trình Viêm cao một mét tám thì còn muốn vượt qua.

Lê Đông còn trong trạng thái sửng sốt, thì đuôi tóc phía sau bị ai đó nắm lấy.

Cô lập tức ngẩng đầu lên nhìn, trong mắt liền phản chiếu ánh mắt sắc bén của Khương Từ Niên. Gương mặt ôn hòa thường ngày cũng dần trở nên lạnh lùng, anh đè thấp thanh âm, giống như cả người lọt vào hầm băng

“Em trộm đồng hồ của anh chính là vì đưa cho người này sao?”

Lê Đông ngơ luôn rồi.

Khương Từ Niên lại biết chuyện cô đi trộm đồng hồ.

Đuôi tóc phía sau truyền đến cảm giác đau đớn. Sắc mặt Khương Từ Niên âm trầm, giống như ác quỷ từ địa ngục xuất hiện vậy. Lê Đông chưa từng nhìn thấy vẻ mặt tức giận của anh, không ngờ lại đáng sợ đến mức này. Cô lần này đã bị dọa sợ thật rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận