Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em không có, là em lấy…Em không có đưa cho cậu ta nhưng không biết tại sao cái đồng hồ đó lại ở trong tay cậu ta.”

Cô sốt ruột, lập tức tìm cách bào chữa cho bản thân một chút. Khương Từ Niên tức giận như vậy, đều là vì cô trộm đồ của anh. Nếu mà bây giờ bị đánh, Lê Đông cũng không cảm thấy ngạc nhiên chút nào.

Lại nghe Trang Trình Viêm hướng về phía bọn họ hô một tiếng: “Cô không về nhà là vì đi chung cùng với tên này à? Không nhìn ra nha, cô vậy mà dám yêu sớm rồi.”

Khương Từ Niên đưa mắt nhìn qua, đôi mắt lạnh băng, môi mỏng khẽ mím lại. Cả người lặng im, thoạt nhìn tưởng như ôn hòa, nhưng bên trong lại ẩn chứa sự lạnh lùng tận xương.

Anh buông đuôi tóc của Lê Đông xuống, đưa chiếc bánh kem cho Lê Đông: “Cầm đi.”

Dứt lời, anh liền bước về phía Trang Trình Viêm.

Tuy rằng đang mang trên người bộ áo đồng phục nhưng lại không phù hợp với khí thế mà anh mang lại. Thân thể cao lớn, quanh thân bao phủ một tầng lãnh đạm, đáy mắt không hề che giấu mà phát ra toàn bộ ý muốn công kích đối phương.

Trang Trình Viêm lùi lại phía sau vài bước, cảm thấy bản thân gặp phải ảo giác mất rồi.

“Ê ê, đợi chút!”

Khương Từ Niên xông tới, lập tức vặn tay của Trang Trình Viêm ra phía sau. Trang Trình Viêm bị đau, giơ tay ôm lấy bả vai mà la lên.

Sức của Khương Từ Niên rất lớn, đôi mắt đỏ ngầu, đáy mắt lạnh đến thấu xương, phảng phất ý muốn giết người: “Mày lấy đồng hồ này ở đâu?”

Trang Trình Viêm cũng biết bản thân đuối lý, nói chuyện cũng chột dạ, không dám nhìn thẳng đối phương: “Đây là đồng hồ của cậu à?”

“A…Tôi nói mà, sao Lê Đông có thể đủ tiền mua cái đồng hồ quý giá như này chứ. Tôi chỉ mượn đeo một chút thôi, bây giờ liền trả lại cho cậu vậy.”

Trang Trình Viêm nhịn đau mà cởi bỏ đồng hồ, đưa cho Khương Từ Niên, khí thế như vậy thì cậu ta chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời thôi.

Khương Từ Niên ngửa bàn tay lên, nét mặt lạnh lùng không biểu cảm mà nhìn Trang Trình Viêm, khiến người ta không nhịn được mà lo sợ. Trang Trình Viêm cố nén cảm giác nhục nhã, đặt đồng hồ vào tay Khương Từ Niên.

“Nè, đồng hồ cũng trả lại cho cậu rồi, còn không mau buông tay tôi ra!”

Khương Từ Niên nghe vậy lập tức dùng sức, vặn bả vai của Trang Trình Viêm ra ngoài một cái, khiến cho cậu ta đau đến nỗi mặt không còn một giọt máu.

“Mày cùng Lê Đông là mối quan hệ gì?”

“Chúng tôi không có quan hệ gì hết. Khác cha khác mẹ trong cùng một mái nhà, nếu tính trên phương diện pháp luật, Lê Đông là em gái tôi.”

Khương Từ Niên lúc này mới chịu buông tay, Trang Trình Viêm bị đau đến nỗi nhe răng trợn mắt, co người lại ôm lấy bả vai. Đôi mắt lại trừng trừng nhìn Lê Đông. Cô ôm chặt chiếc bánh kem trong lòng, đứng yên một chỗ, chứng kiến hết thảy. Trang Trình Viêm cảm thấy ánh mắt của Lê Đông chắc chắn là đang mắng cậu ta, cảm thấy cậu ta bị như vậy là đáng đời.

Là do Trang Trình Viêm trong lúc lục lọi cặp sách của Lê Đông mới phát hiện ra chiếc đồng hồ kia.

Khương Từ Niên từ từ đi đến bên cạnh Lê Đông, choàng tay qua vai cô, cử chỉ thân mật giống như một cặp tình nhân, sau đó rời đi.

“Hai kẻ điên này.” Trang Trình Viêm trừng mắt nhìn hai người họ, thấp giọng mắng, tay lại xoa bóp khớp vai đang đau nhức.

Bạn bè Trang Trình Viêm từ phía sau đi tới, đứng kế bên cậu ta. Ánh mắt ngạc nhiên nhìn theo hướng hai người vừa đi

Trang Trình Viêm cả thấy mất mặt, không chịu được liền lấy Lê Đông ra làm chỗ phát tiết: “Thảo nào cô ta ở nhà lại dám cư xử như vậy, hóa ra là có bạn trai chống lưng cho. Quen với loại bạn trai gì không biết, không đứng đắn gì hết. Lại còn dám động tay động chân với tao. Nếu không phải tao nể mặt, thì đã…”

“Trang Trình Viêm.” Bạn bè ngắt lời cậu ta, chỉ về phía trước, khuôn mặt lo sợ hỏi: “Đó là bạn trai của em gái mày sao? Không giỡn chứ!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận