Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ha.”

Nhìn vẻ mặt lo lắng hoảng sợ của bạn mình, khiến Trang Trình Viêm khó hiểu.

“Mày biết người đó là ai không, gương mặt đó dù có chết tao cũng không quên được!”

“Mày làm gì mà đại kinh tiểu quái như vậy? Còn không phải chỉ là một học sinh cao trung sao, mày đã là một sinh viên còn sợ học sinh cao trung như vậy?”

“Mày cẩn thận nhớ lại đi! Mày cũng từng quen cậu ta mà!”

Trang Trình Viêm vuốt đầu: “Nhưng tao không quen biết tiểu thí hài ở trung trung gì đó.”

Vẻ mặt của bạn cậu ta hận sắt không thể ép thành thép, túm lấy cánh tay bị thương của anh, khiến cho cậu ta đau đến kêu ngao ngao.

“Hai năm trước! Ở Liễu Thành! Lần đó khối chúng ta cùng đi du lịch, đi ngang quanh một khu trường cao trung, trường cao trung kia hình như có tên là cao trung Thành Ương.”

Trang Trình Viêm giống như nhớ tới cái gì đó, sắc mặt thay đổi, anh nhớ rõ ràng là ngày hôm đó sau khi về nhà, đã thấy được tin tức tắc nghẽn ở trên TV.

Trong lòng Lê Đông tràn đầy áy náy xin lỗi: “Em không nên trộm đồng hồ của anh, còn thiếu chút nữa đã làm mất nó, em cho rằng không thể tìm thấy đồng hồ nữa.”

Khương Từ Niên lấy bánh kem từ trong lòng ngực của cô, nắm lấy tay trái của cô, đeo đồng hồ lên cổ tay cô: “Đồ của anh cũng là đồ của em, lần sau em không cần phải trộm như vậy.”

Lê Đông ngại ngùng muốn rút tay lại: “Em không dám… quá quý giá, nếu như em làm hư thì sao bây giờ.”

“Cũng không phải đồ vật quý giá gì, hỏng ở trên tay em, cũng không thể để cho người khác.” Khương Từ Niên mạnh mẽ mang đồng hồ lên, cánh tay mảnh khảnh của cô, gài dây đồng hồ ở mức nhỏ nhất nhưng vẫn lỏng le.

Đường kính trên mặt đồng hồ thể thao màu đen rất lớn, đeo ở trên tay cô có vẻ như phá lệ không tốt, như là trộm đeo đồ của người lớn.

Lê Đông nhìn lên ý cười trên mặt của Khương Từ Niên, phảng phất như người vừa tức giận lúc nãy là hai người khác nhau.

“Từ khi nào anh mà biết, em trộm đồng hồ của anh?”

“Lúc em cào trên cổ tay của anh xuống.” Khương Từ Niên dùng ngón tay búng một cái lên trán của cô, tiếng nói khàn khàn, không giấu được vẻ sủng nịnh: “Lần sau muốn gì có thể nói trực tiếp với anh, không chỉ là đồng hồ, anh cũng có thể cho em đồ vật khác.”

Lê Đông chột dạ mà che trán lại, không phải là cô muốn trộm đồng hồ, nhưng cô cũng không có can đảm vạch trần bí mật bị uy hiếp để nói ra.

Khương Từ Niên cho cô cảm giác, dần dần trở nên không giống nhau.

Ấn tượng của Lê Đông đối với anh, trước sau đều chỉ là học sinh ngoan chăm chỉ học tập, nhưng thời điểm anh đột nhiên tức giận, lại ngoài ý muốn cảm thấy rất đáng sợ.

Trên người anh toát ra loại khí thế, khác loại bất đồng, cái loại này giống như kinh chiến sa trường, lơ đãng toát ra vẻ thô bạo ra ngoài, rất khó tưởng tượng được là toát ra từ trên người anh.

Ngày hôm sau, Khương Từ Niên đổi dây đồng hồ thành một dây mảnh khảnh màu trắng dành cho nữ, đeo sát lên trên cổ tay Lê Đông, làn da như được phụ trợ phá lệ trắng nõn.

Lúc Quan Xuyên thu bài đi, nhìn thấy đồng hồ trên cổ tay của cô, trên mặt mang theo một biểu cảm không thể gọi là ý cười.

“Đồng hồ rất đẹp.”

Cậu ta cười tủm tỉm, có chút gian trá âm hiểm, khom lưng dí sát vào cô: “Khương Từ Niên tặng nó cho cậu, cậu liền không sợ cậu ta sẽ đòi lấy chút gì từ trên người của cậu hay sao.”

“Đòi lấy…… Cái gì?”

Lê Đông nghe không hiểu ý của Quan Xuyên, tuy rằng đồng hồ đã đeo ở trên tay cô, nhưng lúc nào Lê Đông cũng lo lắng đề phòng, sợ hãi va chạm đến nó.

“Lê Đông, có được thứ này sẽ mất thứ kia, tôi khuyên cậu vẫn là không nên đồng ý ý tốt của cậu ta, đây là lời khuyên tôi dành cho cậu.”

Quan Xuyên nói xong liền đi, đi vào tiếp tục thu bài thi tiếp theo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận