Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thì ra là như vậy, vậy cậu ta đối xử với ai cũng giống vậy sao? Cũng sẽ giúp đỡ người khác giống như cháu, đi giúp người khác sao?”

“Loại tình huống này cháu còn chưa thấy, nhưng mà cháu nghĩ cậu ấy sẽ.”

Trên mặt Lê Đông treo nụ cười xán lạn, đơn thờ đến đáng yêu như thỏ, nhóm cảnh sát bên cạnh đều cùng sắc mặt không thể tin tưởng.

Lê Đông có loại ảo giác, ấn tượng của bọn họ đối với Khương Từ Niên rất không tốt.

Hò hỏi hơn mười phút, nhóm cảnh sát mới định rời đi: “Cảm ơn cháu đã phối hợp, nhìn ra được, cháu rất thích Khương Từ Niên.”

Tai cô đỏ lên, khẩn trương nhấp môi, ánh mắt người đàn ông trước mặt nghiêm túc: “Nhưng mà chú muốn nói với cháu một chuyện, không nên thân thiết với cậu ta quá, giữ cảnh giác, cảnh giác hết thảy hành động bên cạnh cậu ta, nếu có vấn đề gì lập tức báo nguy.”

Lê Đông há hốc mồm.

“Xin hỏi, Khương Từ Niên đã làm chuyện gì sao?”

Bọn họ sẽ không có khả năng nói giỡn với cô, có thể để cảnh sát nói ra loại lời nói này, khẳng định đã phạm vào chuyện lớn.

“Chúng tôi không thể nói, nhưng một năm này cậu ta đang ở thời gian quan sát, nếu trong lúc này mà phạm vào trọng tội, bọn ta đều có quyền bắt cậu ta.”

Trước khi cảnh sát rời đi, còn không quên cường điệu dặn dò lại: “Nếu cháu phát hiện cậu ta có chỗ nào không thích hợp, nhớ rõ nhất định phải báo nguy.”

“Còn có, chúng tôi tới dò hỏi cháu chuyện này, không cần phải nói cho Khương Từ Niên.”

Bọn họ đi rồi, Lê Đông trở lại phòng, hộp cơm cũng ăn không vô, ngồi ở mép giường phát ngốc.

Cô tận dụng hết khả năng suy nghĩ, rốt cuộc Khương Từ Niên đã làm chuyện xấu gì, mới có thể khiến cho một đám cảnh sát chú ý anh như vậy.

Lê Đông nằm trên giường, bất tri bất giác ngủ thiếp đi, đại khái là do buổi sáng cô tỉnh dạy quá sớm, một giác này rất lâu sau vẫn chưa tỉnh lại.

Cô biết rõ bản thân mình đang ngủ, mí mắt mệt mỏi cũng không mở ra được, cực lực suy nghĩ ép bản thân mở mắt tỉnh lại.

Có lẽ là nhìn cô nhăn mày quá sâu, ngủ mơ cũng bất an an ủi, Khương Từ Niên ở một bên vỗ má cô, lời nói nỉ non nhỏ nhẹ gọi: “Lê Đông, tỉnh tỉnh.”

Gọi hơn nữa phút, cô mới gian nan mở to mắt ra, vẻ mặt mệt mỏi, mờ mịt mà nhìn anh.

Khương Từ Niên chống đầu nghiêng người, nằm ở bên cạnh cô, mặc một cái áo hoodie màu lam sáng mắt, có vẻ trương dương dịu dàng.

Trên mặt anh giống như vĩnh viễn đều mang theo nụ cười nhàn nhạt, như nắng gắt ngày xuân, lây dính độ ấm trên một cơn gió mát.

Bỗng nhiên Lê Đông hoàn hồn, giọng nói do mới vừa tỉnh ngủ còn mang theo mệt mỏi có hơi khàn khàn hỏi: “Anh trở về từ khi nào vậy?”

“Một giờ trước.” Ngón trỏ Khương Từ Niên hơi cong lại, nhẹ quét lên chóp mũi cô trêu ghẹo: “Mèo lười nè, đã qua buổi chiều luôn rồi, sao em không mua cơm ăn mà lại đi ngủ rồi.”

Cô hơi ngẩn người một hồi lâu, ánh mắt có chút ngơ ngác, đem đầu tựa vào trong lồng ngực anh.

Một mùi hương vị chanh nhàn nhạt thoang thoảng từ trên người anh tỏa ra, khi hít vào hương vị kia nhẹ thấm vào ruột gan.

“Buồn ngủ quá, nên liền đi ngủ thôi.”

Khương Từ Niên ôm cô, tay nhẹ nhàng vỗ phía sau lưng cô, giống như dỗ dành bé con mà thì thầm: “Anh mua bánh kem có vị em thích ăn này, ăn no bụng đã rồi hãy ngủ tiếp.”

Mặt Lê Đông cọ quẹt qua lại trên lớp vải áo mềm mại mà anh đang mặc, cô như say mê mà càng nghe càng thích hương vị kia, mang theo chút ngẩn ngơ có hơi nhất thời phân không rõ đây chỉ là cảnh trong mơ hay vẫn là hiện thực ấm áp, toàn thân lẫn tâm hồn đều đắm chìm vào ôm ấp yêu thương của anh.

Có lẽ là thời thơ ấu thiếu hụt, Lê Đông chưa từng ở nơi khác có thể cảm nhận được yêu thương mà Khương Từ Niên cho cô, nếu nói lúc vừa mới bắt đầu tình cảm đối với anh là trộn lẫn mục đích không đơn giản, nhưng hiện tại, cô thật sự muốn được cùng anh ở bên nhau cả đời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận