Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ha ha ha ha.”

Cậu ta cười lớn tiếng giống như tên lưu manh vừa hù dọa được kẻ yếu thế, trong lúc nhất thời cậu ta cười cong eo đến nổi không đứng thẳng được luôn.

Lúc xưa ra vẻ nghiêm chỉnh đạo mạo với dáng vẻ của lớp trưởng, nhưng thực tế chỉ là giả vờ vỏ bọc làm người tốt thôi.

Buổi sáng qua đi, Lê Đông đem bánh mì cho Khương Từ Niên.

Cô đứng ở bên cạnh bàn anh, nhìn anh thật tự nhiên mà nhận lấy, dù cho nhận ra đó là khối bánh mì chà bông vị hành cũng không hề lộ ra dáng vẻ chán ghét hay không thích gì.

“Cố ý mua cho anh sao?” Anh nói cười tự nhiên, dịu dàng mà ấm áp, người nào có ý xấu đối với anh đều sẽ tự cảm thấy một nỗi áy náy trong lòng.

Lê Đông không đành lòng gật đầu: “Anh nếm thử đi.”

Khương Từ Niên xé mở túi bọc bên ngoài, sau đó cắn một ngụm bánh mì dính đầy hương vị hành bên trong, lớp bánh mềm xốp, đầu lưỡi anh liếm lấy ít chà bông dính bên khóe miệng, vẻ mặt nhấm nháp hương vị rồi trả lời: “Ăn rất ngon.”

Lê Đông nhẹ nhàng thở ra, anh nhìn qua giống như cũng không phải thật chán ghét khối bánh mì kia.

Cô nghiêng đầu liếc mắt nhìn bên cửa sổ một bóng dáng vừa đi ngang qua, chính là Quan Xuyên mang theo vẻ mặt tươi cười vừa lòng mà nhìn lại cô.

Tiếp theo là tiết của môn tiếng Anh, sau đó sẽ tới thời điểm tan học.

Khương Từ Niên đụng phải chiếc ghế dựa phía sau, thân hình đong đưa trái phải, giống như không khống chế được mà tùy lúc đều có thể té ngã ra đất.

Bạn học ngồi bên cạnh vội vàng kêu lên: “Cậu không sao chứ?”

Lê Đông nghe được âm thanh, anh ngẩng đầu lên khiến cho người khác thấy được cả gương mặt điển trai tuấn tú của Khương Từ Niên hiện tại đã đỏ ửng hết lên, trong mắt ngập nước long lanh nhuộm sáng hai con ngươi đen nhánh càng thêm to rõ.

Một tay anh nắm chặt lớp áo trước ngực miệng, một tay hơi cuộn tròn thành nắm đẫm đặt trên bàn, trong miệng phun ra toàn là hơi thở nóng cháy, khó khăn hé miệng hô hấp dồn dập, vẻ mặt mê mang đầy sắc mê loạn. Đôi mắt khép hờ, mang vẻ mờ mịt không biết làm sao mà nhìn thẳng vào cô.

Khuôn mặt anh phủ kín dục vọng, màu đỏ đậm lan tràn, da thịt nóng bỏng, trong mắt tựa như hồ nước mông lung không thể nhìn rõ, dáng vẻ anh bây giờ khiến người khác nhìn được liền nổi lên những suy nghĩ không đứng đắn trong nháy mắt.

Lê Đông bị dáng vẻ động dục này của anh làm cho chấn động.

“Em cho anh… Ăn cái gì?”

Giọng nói Khương Từ Niên khàn đặc, khi nói chuyện do dùng sức quá nặng mà khiến âm thanh tràn ra khỏi miệng đều lây dính vụn vặt vài tiếng rên rỉ đứt quãng, nên anh chỉ có thể đè thấp giọng nói, thì thào hỏi cô.

Lê Đông khiếp sợ thật nhiều, vội vàng đứng dậy đỡ lấy anh: “Em đưa anh đi phòng y tế liền đây!”

Cả người Khương Từ Niện xụi lơ, nhiệt độ cơ thể nóng bỏng, anh cúi đầu đem khuôn mặt khô nóng mặt vùi vào bên dưới cổ áo đồng phục, đôi chân tập tễnh đi theo từng bước do cô đỡ đi về phía trước, dáng người cao lớn loạng choạng không vững.

“Anh khó chịu chỗ nào? Là bị phát sốt sao, mặt anh nóng quá nè.”

Lê Đông nhón mũi chân, mu bàn tay dán lên vùng trán của anh, vừa chạm vào liền cảm nhận được làn da với nhiệt độ nóng rực trên trán anh khiến cô bị dọa cho hoảng sợ rồi.

Quan Xuyên đưa cho cô khối bánh mì kia, quả nhiên có vấn đề mà!

Trên hành lang, cửa sổ thổi vào làn gió mát lạnh, lướt qua thân thể như bị đốt cháy nóng hừng hực của anh, chút mát mẻ ập vào trước mặt làm Khương Từ Niên thức tỉnh chút lý trí ít ỏi.

Anh chóng mặt choáng váng mà nhìn dãy hành lang thẳng tắp trước mắt thẳng, cả đoạn đường đi uốn lượn cong vẹo như đang bước trên lớp bông mềm nhấp nhô, tựa như cảnh hư ảo trong mơ không chân thật chút nào.

Nhưng cảm giác căng trướng đau đớn mà dương vật dưới háng truyền đến lại khiến anh hiểu được mọi chuyện tuyệt đối không hề đơn giản chút nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận