Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Từ khi bắt đầu tiếp nhận vụ án này, Vu Kình cũng không tính toán để cho Khương Từ Niên sống tự do làm gì thì làm, Vu Kình từng thề rằng tuyệt đối sẽ không để anh lại làm tổn thương một người nào nữa.

Tuy rằng anh có người bảo hộ không thể chết được nhưng cũng tuyệt đối không thể làm anh một lần nữa hoà nhập vào trong xã hội sinh hoạt như bình thường, phải làm Khương Từ Niên cả đời này đều phải sống dưới sự chăm chú theo dõi, nơm nớp lo sợ quy củ mà tồn tại.

Một giờ khám hỏi đã kết thúc.

Bác sĩ cầm đồ vật ra bên ngoài, mới vừa đóng cửa lại, hai gã cảnh sát đang ngồi trên hành lang lập tức đứng dậy dò hỏi bác sĩ.

“Rất bình thường, các hạng mục chỉ tiêu đều không có gì khác thường, không hề có khả năng phạm tội.” Bác sĩ cầm tư liệu trong tay lung lay hai ba cái, vẻ mặt nghiêm khắc ngóng nhìn bọn họ: “Thậm chí so người bình thường còn muốn bình thường hơn.”

Người cảnh sát trẻ tuổi tên Doãn Nghị không thể hiểu được lời này có ý gì.

“Điều này nói lên cái gì?”

“Người bình thường đều sẽ có thất tình lục dục, ý tưởng thao túng không an phận, cậu ta có thể ở dưới sự thẩm vấn của tôi làm được đến loại tình trạng này, chứng minh được rằng cậu ta so bất luận người nào cũng trấn định tự nhiên hơn nhiều lần, hoặc là điều này đã thành thói quen, cậu ta đã làm vô số lần nên đã sớm nhớ kỹ trong lòng, hoặc là……”

“Hoặc là cậu ta chính là tên quái vật!” Bác sĩ cắn răng, nắm chặt bìa hồ sơ, đem giấy trắng đều tạo thành nếp uốn, trịnh trọng nói cho bọn họ chuyện lạ này.

“Lấy hiện tại lấy điều kiện phán đoán tinh thần, các người căn bản không có khả năng kết luận cậu ta có vấn đề, lại đưa tới bao nhiêu lần kết quả đều là giống nhau y đúc, tôi khuyên các người không cần dựa trên phán đoán khuynh hướng phạm tội mà lãng phí thời gian, không bằng trực tiếp bắt được chứng cứ phạm tội của cậu ta rồi nói tiếp!”

Bác sĩ nhanh chân rời đi, Doãn Nghị đứng ở một bên mông lung, lại nhìn nhìn bóng dáng rời đi của bác sĩ, lại quay lại nhìn khuôn mặt ảm đạm đen xì kia của Vu Kình.

Vu Kình chăm chú nhìn người bên trong qua cửa kính, Khương Từ Niên quay đầu lại, đối diện với tầm mắt của Vu Kình, không chút để ý nhếch lên môi mỏng.

Đánh giá phạm tội kết thúc, Khương Từ Niên đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Ngoài cửa, hai người Doãn Nghị cùng Vu Kình đứng ở một bên chờ Khương Từ Niên đi ra ngoài, hai người mặc thường phục đi cùng, không có mặc cảnh phục, nhưng sắc mặt uy nghiêm lại làm người khác vừa nhìn thấy liền cảm thấy khác thường.

Khương Từ Niên mặc một chiếc áo hoodie màu vàng sáng, vô cùng cá tính kiêu ngạo tự mãn khí phách, có vẻ thiếu niên hăng hái hiên ngang.

Anh quay đầu lại nhìn về phía Vu Kình, vương chút ý cười lười nhác lạnh nhạt tự nhiên nói: “Vẫn còn bốn tháng nữa cơ mà, nhanh như vậy cảnh sát đã cảm thấy thiếu kiên nhẫn rồi sao?”

“Ai thiếu kiên nhẫn hay không còn không biết được đâu, với tính tình của cậu kiên nhẫn được thời gian dài như vậy hay sao? Theo lý thuyết cũng nên phát tiết rồi, nghẹn khuất thời gian dài như vậy khẳng định cũng cảm thấy không dễ chịu đúng không nào, tìm một cái địa phương không có ai, phát tiết một lúc cũng khiến cho thân thể tốt lên rất nhiều đấy.”

Vu Kình mặt lạnh như muốn đóng băng lại, nghe giọng điệu tựa như là thật sự đang quan tâm anh thật lòng vậy.

Khương Từ Niên cười mà không nói, nhìn thoáng qua ánh sáng hồng loé lên trong túi trước ngực Vu Kình, bút ghi âm còn đang mở.

“Người phải nên phát tiết một hồi chỉ sợ là anh cảnh sát đây mới đúng, nhớ chú ý thân thể một chút, ngàn vạn lần đừng để làm việc ở trên cương vị mệt đến mức ngã quỵ đó.”

Anh nhắm mắt làm ngơ đi về phía trước, hai người phía sau đi theo phía sau anh, giữ khoảng cách không xa cũng không quá gần.

Bình luận (0)

Để lại bình luận