Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời điểm Trang Trình Viêm đến nơi, nghe được cảnh vệ trong phòng cãi nhau, đi vào liền nhìn thấy Trang Hạ và cảnh sát cãi nhau, vội vàng lôi cô đem ra ngoài.

Trang Trình Viêm liền nói xin lỗi, đem Trang Hạ tránh khỏi cảnh sát.

“Em như thế nào cùng bọn họ cãi nhau, anh biết tính tình của em táo bạo, nhưng cũng không thể bạo như vậy.”

Trang Hạ giật cánh tay của anh ra: “Lê Đông hiện tại sống hay chết cũng không biết, em ấy cầu xin em giúp, kết quả em còn đem con bé đẩy mạnh vào hố lửa!”

Cô càng nói càng cảm thấy thực xin lỗi Lê Đông, kia vẫn là Lê Đông lần đầu tiên kêu cô là chị gái, cầu xin cô giúp, cho nên cô mới có thể tận hết sức lực mà tìm mọi cách giúp Lê Đông.

Trang Hạ hít hít cái mũi, ổn định lại cảm xúc, trịnh trọng hỏi Trang Trình Viêm: “Anh biết nhà của Khương Từ Niên ở đâu không? Cảnh sát khẳng định Lê Đông đang ở trong nhà của Khương Từ Niên.”

“Anh làm sao mà biết được, hơn nữa, Khương Từ Niên có thể được vô tội chạy thoát, cậu ta nhất định có quyền thế, vậy thì nếu như nói nhốt ở nhà của cậu ta, chỉ sợ sẽ không đơn giản như vậy.”

Trang Trình Viêm suy nghĩ, trên mặt vui mừng: “Nhưng mà, nếu như chúng ta đưa tiền, bạn của anh hẳn là có thể hỏi thăm ra nhà của cậu ta ở đâu.”

Lê Đông bị nhốt lại ngày thứ tư, vẫn như cũ sống trong nơm nớp lo sợ, mỗi ngày đến giờ liền ăn cơm, Khương Từ Niên giống như là đang chăn nuôi sủng vật mà dưỡng cô.

Anh cười đến vô cùng si mê, đối với anh mà nói, chỉ cần có được Lê Đông, thì đây chính là một việc vô cùng hạnh phúc.

Khương Từ Niên kẹp thịt, đưa vào miệng cô, một ngụm lại một ngụm, cảm thấy còn vui vẻ hơn cô.

“Em biết không, em lúc trước chủ động câu dẫn anh, anh thật sự rất hạnh phúc, đó là việc làm đúng duy nhất mà em làm, nếu em nói chậm một chút nữa, anh liền sẽ đem em nhốt ở nơi này.”

“Em nói chúng ta có phải hay không tâm linh tương thông, đáng tiếc em không nên ngu ngốc như vậy, muốn rời khỏi anh, bằng không anh cũng sẽ không giống như bây giờ, không cho em đi học, đều là bởi vì em, là em không nghe lời nên mới thành như vậy.”

Lê Đông giống như nhai sáp, lặp lại nhấm nuốt, mỗi giây đều không thể dừng lại, anh thấy cô ăn xong rồi thì lại đút thêm miếng khác, quai hàm mệt đến nhức mỏi.

Lê Đông tránh đầu qua một bên, chiếc đũa không có thể đưa vào trong miệng cô, Khương Từ Niên trực tiếp xụ mặt xuống, biểu tình biến hóa cực nhanh.

Cô hỏi ra điều mà cô muốn hỏi nhất.

“Anh vì cái gì muốn cho ba người kia khi dễ em.”

Khương Từ Niên bừng tỉnh đại ngộ.

“Hóa ra đây là nguyên nhân khiến em muốn rời khỏi anh, anh còn tưởng rằng em phát hiện anh là một tên tội phạm giết người.”

Sắc mặt của Lê Đông trắng bệch.

Trực giác nói cho cô, kết cục của ba người kia sẽ bởi vì những lời này của cô mà trở nên thê thảm.

Cô hận chính mình vừa rồi vì cái gì không suy xét đến, thế mà lại buột miệng thốt ra.

“Không phải, chuyện này là em chính mình phát hiện, cùng bọn họ không quan hệ ——”

“Chuyện này đương nhiên là bởi vì anh thích em.” Khương Từ Niên cắt ngang lời giải thích của cô, một bộ tươi cười như anh đã sớm nhìn thấu, ngữ điệu thâm tình chân thành: “Từ khi chuyển trường đến nơi đây, lên cấp ba, anh đã đặc biệt thích em!”

Em luôn là một người, nếu như ở trước kia, anh đã sớm xuống tay, chính là bởi vì tên cảnh sát đáng chết nên anh mới nhịn, anh vốn dĩ muốn cho em bị khi dễ đến mình đầy thương tích, sau đó ra tay bảo hộ em, như vậy em liền sẽ khăng khăng một mực yêu anh.”

“Kết quả em so với anh tưởng tượng lại quá ngu dốt, cư nhiên chủ động câu dẫn anh, ngốc đến đáng yêu.”

Khương Từ Niên cười đến mức ôm bụng, Lê Đông cứng còng ngồi ở kia, tiếng cười của anh sang sảng thanh thúy, kích thích cô sợ hãi đến mức lông tơ đều dựng lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận