Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lê Đông nhìn hướng phía dưới thấy khoảng cách của hai tầng lầu, cùng Trang Trình Viêm mồ hôi đầy đầu đang thúc giục cô: “Ngẩn ngơ cái gì đó hả, đừng nói với tôi là cô không dám đấy!”

“Không phải…”

Trang Hạ nhảy dựng lên đánh vào cẳng chân Trang Trình Viêm một chút: “Cúi đầu xuống!”

Anh không rõ nguyên do mà á một tiếng, Lê Đông siết chặt vạt áo sơ mi trên người.

“Vô nghĩa cái gì, chạy nhanh.”

“Ừ.”

Lê Đông cắn chặt môi, nhón mũi chân, lấy đầu gối đè ở trên cửa sổ, nắm lấy tay Trang Trình Viêm, hướng tới một mặt tường khác vượt qua.

Ngón chân anh bám chặt lấy khe hở, một khắc cũng không dám lơi lỏng, nhìn mặt cỏ phía dưới, mồ hôi tuôn như mưa.

Lê Đông mượn lấy cánh tay của anh, đạp lên mu bàn tay anh mà nhảy xuống.

Trang Hạ ở dưới che chở cho cô, lại cởi áo khoác trên người xuống, tròng lên bả vai cô, ôm lấy thân thể của cô chạy về phía trước.

“Đi mau.”

“Mấy đứa… Từ từ đợi anh đã.” Trang Trình Viêm thả người nhảy xuống, vận sức quá độ ở ngón chân bám trên mặt đất một chút, đau đến nhe răng, nhấc chân khập khiễng mà đuổi kịp các cô.

Mặt cỏ không tiếng động, ba người bước chân nhẹ như mèo, hướng tới cổng của biệt thự bước nhanh chạy tới.

Lầu một.

Quý Xương Duệ đứng ở phía trước cửa sổ, trong tay cầm lấy ly cà phê, mắt nhìn thẳng chăm chú nhìn toàn bộ quá trình chạy trốn của ba người.

Kính pha lê là một mặt, từ bên ngoài chỉ có thể nhìn đến gương phản xạ, nhưng bên trong thật ra nhìn rõ ràng.

Anh đặt cái ly ở bên môi, không chút để ý uống một ngụm.

Bóng đêm tối tăm, gió cũng hiu quạnh, làn gió thổi tới trên mặt là kỳ vọng đầu tiên với cuộc sống của Lê Đông trong bốn ngày này.

Cô cố gắng cảm nhận hương vị của tự do, một khắc không ngừng chạy vội về phía trước, chân ê tay đau, cắn hàm dưới từng trận kích thích tuyến lệ của cô.

Ba người theo đường xuống dốc, chạy tới hướng cổng lớn.

Trong đêm tối bóng người giao hoà, không rõ bảo vệ ở cổng lớn rốt cuộc có bao nhiêu người, Trang Trình Viêm định chui qua từ bên dưới rào canh bên cạnh, lại nhìn thấy hai vệ sĩ, mỗi người đứng lặng lẽ một bên.

Muốn đi ra ngoài như thế nào, quả thực còn khó hơn cả so với tiến vào.

Trang Trình Viêm nói: “Sớm biết thế đưa nhiều tiền cho bọn họ chút, để chúng ta ra ngoài.”

Bọn họ cách cổng lớn không xa là vành đai xanh, Trang Hạ cảm thấy so với việc chờ đợi, còn không bằng chủ động xuất kích.

Cô đẩy đẩy Trang Trình Viêm: “Anh đi ra ngoài, thu hút bọn họ dẫn dắt rời đi!”

“Em gái! Anh là anh trai ruột của em đấy, bây giờ em vì cứu cô ấy mà lấy anh ra làm bia ngắm à?”

“Anh cái tên đàn ông da dày thịt béo này, nhiều lắm chính là đau vài cái, để anh vào Cục Cảnh Sát, đến lúc đó em đi chuộc anh.”

Trang Trình Viêm sốt ruột mà muốn nói cái gì, liền nhìn thấy Lê Đông sợ hãi mà co lại thành một cục, dùng sức lau nước mắt trên mặt: “Chị ơi, em không muốn trở về, em muốn về nhà, em sợ, hu hu, chị giúp em đi mà.”

Trang Hạ kéo cô vào trong lòng, một tư vị chua xót không nên lời áp lên ngực đến khó chịu.

Cô chưa từng muốn tới làm chị gái của ê Đông, nhưng cùng nhau chung sống mấy năm nay, thân tình bị vùi lấp lâu nay dần dần thấm sâu, khiến cô dâng lên cảm xúc cảm thông.

Trang Hạ không muốn nhìn Lê Đông lại gặp phải những việc này, dấu vết loang lổ từng vùng trên đùi, không cần nghĩ cũng biết Khương Từ Niên làm cái gì với cô.

“Em đừng khóc! Anh đi, anh đi!”

Trang Trình Viêm căng da đầu, chống đầu gối, nóng lòng muốn thử mà đứng dậy.

Anh tính kế chạy về hướng bên kia, mới có thể thu hút dẫn dắt toàn bộ những người đó rời đi.

Lê Đông khóc nức nở sụt sịt hít mũi, mang theo tiếng khóc nức nở mà lắp bắp: “Chị, chị…”

“Em nói đừng có mà khóc cơ mà!” Trang Trình Viêm hận sắt không thành thép mà xoay đầu trừng cô, Trang Hạ tát một cái vào mông anh, anh hạ toàn bộ quyết tâm, phóng vọt về phía trước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận