Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mồ hôi của Lê Đông tuôn ra như cô đang ở giữa trưa hè nắng nóng. Cô thật sự không dám tưởng tượng nếu lúc nãy không có lớp vỏ bọc kia, với lực ép mạnh như vậy của anh ta, da thịt cô có khi đã trực tiếp bị cắt xẻo.

Từ đầu đến cuối, Khương Từ Niên quả nhiên là một kẻ điên.

Anh vuốt khuôn mặt Lê Đông, nói vài câu tán tỉnh nhưng ngôn từ thì vô cùng gian manh quyến rũ: “Anh đi tắm một lát. Em ở đây ngoan ngoãn chờ anh. Cửa phòng cũng đã bị anh khóa rồi.”

Lê Đông nhanh chóng gật đầu, cố gắng thể hiện ra bộ dạng rằng mình thật sự không có ý định chạy trốn.

Trong lúc anh đứng dậy, Lê Đông nhìn quanh mới nhận ra nơi này không phải nhà của Khương Từ Niên.

Khăn trải giường cùng với tường phòng đều màu trắng. Tủ đầu giường có điện thoại bàn. Sàn nhà lại được trang trí bởi thảm hoa văn, làm bằng sợi cách âm. Đây rõ ràng là phòng khách sạn.

Khương Từ Niên cởi áo sơ mi và quần dài ra. Anh quay lưng về phía Lê Đông, đi đến nhà tắm.

Lê Đông mở hai mắt nhìn thật kỹ. Cô xác nhận là mình không có hoa mắt.

Phía sau của Khương Từ Niên chằng chịt những vết sẹo khô khốc. Vết sẹo có vẻ đã xuất hiện từ lâu, màu đã sẫm lại. Nó như bị tạo ra bởi dao, lại giống như bị đánh. Từ xương bả vai kéo dài xuống thắt lưng, một đường dài dữ tợn.

Ở phần thắt lưng lại có rất nhiều đường nhỏ khác, chồng chéo lên nhau tạo thành một cái khe rất sâu. Cô không tưởng tượng được, những vết sẹo này phải mất bao lâu mới có thể lành.

Da thịt của anh trước và sau có chút không giống nhau. Vốn dĩ làn da của anh rất trắng nhưng lại chằng chịt những vết sẹo ở sau lưng, nhìn qua trông như một cành liễu khô khốc, bị không gian xung quanh khắc lên vô số điều xấu xí. Cơ thể anh như vậy dường như biến anh thành một kẻ bệnh tình nguy kịch.

Ở bệnh viện, đội trưởng Diêu như thường lệ mỗi ngày đều đến thăm Vu Kình. Bác sĩ trực đêm nói cho anh biết rằng thể trạng hôm nay của Vu Kình vẫn bình thường.

Mọi thứ bình thường mà sao đến giờ anh ta vẫn chưa tỉnh lại?

Điện áp cao đã làm cho Vu Kình rơi vào trạng thái hôn mê. Sau đó mọi người có đưa anh đến bệnh viện nhưng thần kinh sau cổ có vẻ đã chịu tổn thương. Không ai biết nguyên nhân do đâu mà hiện tại anh giống như người thực vật, cứ mê mang không tỉnh.

Diêu đội trưởng đỡ lấy thành giường bệnh. Anh nhìn lồng ngực của Vu Kình vẫn nhấp nhô lên xuống, lòng có chút bất an, thở dài.

Di động trong túi rung lên, đội trưởng Diêu rút điện thoại ra xong liền rời đi, đóng cửa phòng lại.

Đội trưởng Diêu đi đến bên cửa sổ, đưa điện thoại lên kề vào tai nghe đầu dây bên kia lên tiếng.

“Đội trưởng Diêu!” Ngay giây đầu tiên, Doãn Nghị đã vội vàng nói: “Chúng tôi đã tìm thấy Lê Đông rồi, anh mau đến sở cảnh sát một chuyến đi.”

“Anh nói cái gì?” Diêu Hình Hiến mặt đầy kinh ngạc, vô tình nhìn thoáng qua người bệnh nằm trên giường. Anh không chút chần chừ, vội vã đi ra ngoài.

“Các anh là tìm được cô ấy ở đâu! Còn Khương Từ Niên, anh đang ở đâu? Chúng ta liền xin lệnh bắt giữ anh ta.”

“Lê Đông hiện đang ở sở cảnh sát. Cô ấy muốn rút đơn tố cáo của mình trước đây về Khương Từ Niên. Chúng tôi thật sự cũng không vì lý do gì. Chúng tôi có gặng hỏi kiểu gì cũng đều không hỏi được gì từ Lê Đông, cảm giác cô ấy và Khương Từ Niên chưa từng ở chung một chỗ.”

Vẻ mặt Diêu Hình Hiên trở nên cảnh giác, đôi mắt đầy căng thẳng. Trước giờ sự việc càng kỳ lạ thì hậu quả càng nghiêm trọng: “Chờ tôi qua rồi chúng ta bàn tiếp.”

Người thẩm vấn Lê Đông là Doãn Nghị đã trở lại. Nữ cảnh sát ngồi bên cạnh cô, hỏi lại vấn đề kia một lần nữa.

“Tại sao cô lại muốn rút đơn tố cáo?’

Vẻ mặt của Lê Đông có chút hờ hững. Đôi tay cô duỗi thẳng đặt trên đầu gối, nói: “Tôi không có lý do nào cả. Chỉ là tôi đã nhầm, tôi cảm thấy vấn đề như vậy không cần thiết phải đi tố cáo.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận