Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cô nói không cần ư?” Doãn Nghị cất cao giọng, không thể tin vào điều mình nghe được. Anh mới bắt đầu công việc này, vẫn còn giữ được sự ngây ngô khi thực hiện nhiệm vụ, nên cảm xúc cứ thế bộc lộ hết ra.

“Tuy rằng cô không có mang thai nhưng bằng chứng bị cậu ta hãm hiếp là có thật. Cô mới mười sáu tuổi thôi, cô cho rằng loại chuyện này chỉ cần hai bên tình nguyện là có thể coi như cậu ta không có hành vi phạm tội sao?”

Lê Đông kinh ngạc nhìn anh.

“Tôi không có mang thai sao?”

“Đúng! Trong báo cáo nói rằng cô không có mang thai.”

Nghe thấy tin tức này, Lê Đông mừng thầm trong bụng. Lúc trước cô cho rằng Khương Từ Niên đã làm cô sinh non, nhưng sự thật chỉ là bởi vì anh ta dùng lực quá mạnh, mạnh đến mức khiến cô chảy máu.

Nghĩ vậy, cô tự nhiên kẹp chặt hai chân, trong bụng quặn đau một trận. Cô cứ sợ bóng sợ gió, thì ra là không phải.

Nữ cảnh sát thoáng nhìn Doãn Nghị, ra hiệu cho anh dừng lại. Sau đó quay qua Lê Đông, dùng giọng điệu mềm mỏng dò hỏi.

“Em là từ chỗ nào mà đến sở cảnh sát. Khương Từ Niên đang ở đâu, em biết không? Tụi chị trước giờ vẫn nghĩ em ở chung nhà với anh. Đã năm ngày tụi chị không có tin tức gì của em.”

Lê Đông lắc đầu: “Tôi không biết anh ta ở đâu, là tôi tự mình đến đây. Tôi và anh ta không có liên quan gì. Tôi chỉ muốn rút lại đơn tố cáo, chỉ thế thôi. Mọi người đừng bắt Khương Từ Niên.”

Doãn Nghị cảm thấy rất đau đầu, lời này nếu để cho Vu Kình còn đang hôn mê bất tỉnh kia nghe được, có thể sẽ giận đến mức trực tiếp tỉnh lại nhảy trên giường hay không đây.

Đối với lệnh bắt Khương Từ Niên vẫn luôn không được phê duyệt, rất rõ ràng là phía trên có người đè xuống, mặc dù anh tập kích cảnh sát nhưng vẫn không có biện pháp động chạm tới anh, chỉ cần không có bắt lệnh, thì trước mắt con đường có thể bắt được anh cũng chỉ có để cho Lê Đông báo án mới có thể làm cho bọn họ bắt anh đem ra công lý xử phạt.

Dù sao thì hành vi phạm tội cưỡng gian trẻ vị thành niên không tính được coi là việc nhỏ.

“Cô đừng vội, cô phải biết rằng loại sự tình này không phải do cô quyết định, cho dù cô không muốn báo án thì chúng tôi cũng sẽ bắt Khương Từ Niên.”

Sắc mặt Lê Đông trắng bệnh.

Trong mắt tràn đầy hoảng sợ.

“Vì cái gì……Chỉ bởi vì tôi chưa thành niên hay sao? Tôi…. Nguyện ý cùng lên giường với anh ấy, chính là tự tôi chủ động làm tình với anh ấy, là tôi quyến rũ trước, không phải lỗi sai của Khương Từ Niên, các anh tin tưởng tôi được không!”

Lời này làm hai người khó có thể mở miệng.

Doãn Nghị muốn làm cảm xúc cô bình tĩnh lại, kiềm chế cô: “Chúng tôi chỉ là muốn biết vì sao cô lại không muốn để cho Khương Từ Niên ngồi tù? Nếu cô thật sự không muốn, đợi lát nữa đội trưởng của chúng tôi trở về, sẽ cùng nhau nghĩ cách giúp cho cô.”

Nữ cảnh sát đứng một bên quan sát đụng tay anh ta một chút, Lê Đông bỗng dưng đứng dậy, biểu cảm vô cùng khủng hoảng: “Tôi đã nói là tôi không báo án, các anh cứ tùy tiện làm gì thì làm! Dù sao tôi sẽ không phối hợp các anh.”

Lê Đông nhấc chân chạy nhanh ra bên ngoài, Doãn Nghị bị phản ứng kích động của cô bị dọa giật mình, một tay chống bàn lật qua một bên, không nói hai lời nhanh chóng đuổi theo chân cô.

Thời điểm anh ta đẩy được cửa kính ra, liền thấy có một chiếc xe ô tô đen bóng dừng lại trước mặt Lê Đông ở ngoài cửa cục cảnh sát, chiếc xe không đợi cô lên xe kịp đóng cửa lại đã nghênh ngang phóng đi mất.

Năm phút sau Diêu Hình Hiến mới tới cục cảnh sát, Doãn Nghị nói rõ đầu đuôi câu chuyện với Diêu Hình Hiến, giọng điệu của anh ta khẳng định chắc nịch rằng tuyệt đối là do Khương Từ Niên uy hiếp cô tới đây bỏ báo án.

Trước mắt thì bọn họ bó tay không có biện pháp nào, trong cơ thể của Lê Đông căn bản không thể tìm ra một chút DNA nào của Khương Từ Niên, chỉ cần cô không chịu phối hợp, vậy vĩnh viễn bọn họ cũng không thể tìm ra chứng cứ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận