Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diêu Hình Hiến phân nhiệm vụ: “Liên hệ với người giám hộ của Lê Đông đi.”

Bầu không khí bên trong xe có vẻ âm u tối tăm, tấm ngăn cách trước sau đã được mở ra, không biết tài xế có thể nghe được bọn họ nói chuyện hay không, một bên Lê Đông vừa bận tâm đến chuyện này, một bên cảm thấy vô cùng tủi thân muốn đòi công bằng với anh.

“Thật sự tôi đã nói hết tất cả rồi, tôi tuyệt đối không có đưa mắt ra hiệu cái gì lạ thường hết, anh phải tin tưởng tôi.”

Một tay Khương Từ Niên ôm lấy eo cô, mỉm cười ôn nhu, mặc dù ở nụ cười kia ở trên khuôn mặt lạnh lùng kia có vẻ khác biệt nhưng cũng vô cùng đẹp không hề kém cỏi chút nào.

“Đương nhiên là anh biết rồi.” Anh nhẹ chạm vào tai nghe Bluetooth đang nhét ở lỗ tai, nhân tiện lấy đi túi khí nghe lén phía trước ngực Lê Đông, đó là một cái hộp nhỏ màu đen xì ngăn nắp.

“Em làm rất tốt rồi, chỉ cần em không phối hợp bọn họ, những tên cảnh sát đó sẽ vĩnh viễn không dám có hành động nào, hiểu chưa.”

Anh nắm ngón tay cầm túi khí nghe lén, trêu chọc tóc mái phía trước trán Lê Đông, nhìn như khiêu khích nhẹ nhàng xẹt qua khuôn mặt non nớt của cô, đầu ngón tay lạnh băng mang đến ngứa ngáy, mang cho cô sự sợ hãi vô tận.

Lê Đông ngồi thẳng đơ, cơ bắp căng chặt, chậm chạp không dám lơi lỏng, nguyên nhân là do trên bàn tay đang ôm lấy vòng eo của cô đang cẩm một con dao gọt hoa quả đã gỡ xuống lớp vỏ bên ngoài, chính xác là đang để sát vào phần da thịt mỏng manh mẫn cảm ở phần sườn eo của cô.

Vật cứng vô cùng bén nhọn, thậm chí đau đớn có thể len lòi từ da truyền đến thẳng cốt tủy bên trong, cơ thể cô còn chưa có đổ máu nhưng linh hồn cũng đã bị đâm thủng.

“Lê Đông, há miệng ra.”

Khương Từ Niên cúi đầu thấp xuống, cô như con rối ngơ ngác hé đôi môi ra theo lời anh.

Đầu lưỡi ướt át lấp đầy khoang miệng cô, xúc cảm vừa thô to lại dày nặng, tùy ý làm bậy trêu chọc mỗi một phần thịt mềm bên trong miệng nhỏ của cô như là xâm lấn địa bàn cô vậy, còn dùng nước bọt làm chất đánh dấu lãnh địa mà anh chiếm lĩnh được.

Anh buông con dao ra, giơ tay nắm chặt cái ót của cô, đem môi nhỏ hướng đến ngoài miệng anh dán lại sít sao, gần như làm đau cô.

Đôi tay Lê Đông nắm chặt lấy vải quần rộng thùng thình, giận mà không dám nói gì, chỉ dùng đôi mắt long lanh ngậm nước ngước lên nhìn anh.

Khương Từ Niên cũng không có nhắm mắt, anh hết sức chuyên chú quan sát biểu cảm tủi thân của cô, như là đang gặp một con thú nhỏ bị ngược đãi vô cùng đáng thương, gợi lên dục vọng mãnh liệt trong anh, như là trước mắt anh có khả năng nhìn thấy tất cả mọi thứ, cơ thể của cô, thậm chí là sinh mệnh cô.

“Ô!”

Lê Đông bắt lấy ngực anh, ngón tay cách một lớp quần áo truyền đến một dòng nhiệt nóng bỏng.

Anh cười vô cùng độc ác, còn ở không ngừng truyền nước miếng sang miệng cô, đem nước bọt chồng chất chưa được nuốt xuống dùng đầu lưỡi đẩy toàn bộ chúng qua, nhét đầy miệng nhỏ của cô, lại buộc cô phải nuốt xuống.

Lê Đông chỉ cảm thấy rất ghê tởm, biểu cảm tức giận khó chịu trên mặt của cô càng kích phát khoái cảm dị dạng trong lòng anh, thế cho nên anh cũng cứng lên đến mức muốn nổ mạnh.

Khương Từ Niên bắt lấy gáy cô ghì chặt, hôn càng ngày càng điên cuồng, anh ném máy nghe trộm trong tay xuống, duỗi tay cởi quần cô ra, quần áo thuộc về anh khi mặc ở trên cơ thể nhỏ xinh của cô có vẻ vô cùng rộng thùng thình.

Lê Đông kẹp chặt hai chân ý đồ ngăn cản không cho anh nhìn thấy huyệt nhỏ không có quần lót che đậy, chỉ là cô lại không biết lượng sức mình, một bàn tay của Khương Từ Niên nhẹ nhàng tách ra hai chân đang dùng sức khép chặt lại của cô, không chút thương tiếc nào cắm ngón tay vào.

Khép lại hai ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve chỗ mẫn cảm trắng nõn mềm mại kia, vờn quanh moi đào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận