Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nước dâm phun thẳng ra toàn bộ ghế sau mà không hề báo trước, trong khoang xe tràn ngập hương vị tanh ngọt dâm dục, còn hoà lẫn cả hương vị của tinh dịch.

Khương Từ Niên bỗng nhiên nở nụ cười, ngón tay nhặt chiếc áo sơ mi ướt đẫm trước bụng lên, đưa lên chóp mũi ngửi ngửi.

“Thật nhiều nước.”

Sau đó đưa ra một lời đánh giá hoang dâm vô sỉ: “Thật dâm.”

Lê Đông còn đang run rẩy chưa ngừng, hai gò má ửng hồng, cô yếu ớt dựa vào ghế, hai đầu gối khuỵu xuống, chỉ còn lại bờ mông trần trụi, tinh dịch dơ bẩn không ngừng chảy ra từ hai chân.

Ngày hôm sau, ngực Lê Đông trở nên bầm tím.

Khương Từ Niên muốn đưa cô đến trường đi học, kết quả cô lại khóc lóc kêu đau khi mặc nội y mới mua, còn nức nở xin tha, như thể đây là hình phạt vậy.

Khương Từ Niên đành dán miếng dán ngực lên cho cô, che đi núm vú vẫn còn dựng đứng chưa mềm xuống, có lẽ là bị anh véo đến vẫn chưa tan máu đông.

Vì Lê Đông không mặc áo lót, cho nên cũng theo lý thường mà cũng không cho cô mặc cả quần lót luôn, Khương Từ Niên dùng băng cá nhân băng lại vết thương trên mặt mình, thậm chí anh còn không thèm nheo mắt khi nhìn, khi không cười đôi mắt anh trông sẽ sâu thăm thẳm và vô cùng tàn nhẫn.

Lê Đông và Khương Từ Niên tách ra, anh muốn giúp Lê Đông nghĩ cách viện ra lý do nào đó về sự mất tích trong năm ngày qua cho cô, đi đến văn phòng để giải thích với giáo viên chủ nhiệm lớp.

Lý do Lê Đông “Bỏ nhà đi”, đã giúp Khương Từ Niên bớt chút phiền toái để giải thích với gia đình cô, đó cũng là một trong những âm mưu của anh để dụ dỗ cô đến ở cùng anh trong khách sạn, suy cho cùng, một đứa trẻ không nghe ba mẹ, chung quy vẫn cách khống chế tốt nhất.

Đi vào phòng học, Lê Đông liền nhìn thấy lớp trưởng đang ở cuối lớp cùng với một loạt thu tác nghiệp.

Thân thể của cô không khoẻ mà còng lưng, ánh mắt lúc mà nhìn thấy cậu kia một khắc trở nên sắc bén căm ghét.

Quan Xuyên biết chính mình bị bại lộ, nhưng cậu không nghĩ tới, Khương Từ Niên và cô như thế nào còn sẽ đi học đâu?

Kết quả này không giống như trong tưởng tượng của cậu là sẽ cầm tù cô.

Khương Từ Niên mới vừa ngồi xuống, Tống Tắc Tư hai ba bước xông tới, ôm lấy cổ anh áp xuống, kinh hô một tiếng: “Mặt cậu làm sao vậy! Khuôn mặt đẹp trai như thế nào biến thành như vậy? Cậu bị thương sẽ làm thương tâm những người mê sắc đẹp ấy!”

Bạn học xung quanh đều muốn biết, ăn ý mà không lên tiếng, chỉ dựng lên lỗ tai nghe lén.

Tống Tắc Tư thật không hổ là người có năng lực bát quái, hỏi ra một đống vấn đề đều là những điều mà bọn họ muốn biết nhất.

“Năm ngày này cậu đi đâu đấy? Lê Đông cùng cậu đều biến mất, nói nói, có phải hay không là đi cùng nhau, hai người chạy đến địa phương nào ân ái đi?” Tống Tắc Tư híp mắt cười hề hề, rõ ràng là lời nói lặng lẽ, lại nói đến hận không thể toàn bộ bạn học trong lớp học đều có thể nghe thấy.

Khương Từ Niên không vội không chậm: “Lê Đông sinh bệnh, thời điểm chăm sóc cô ấy không cẩn thận té ngã.”

Lê Đông ngồi đối diện với anh liền rùng mình một cái.

Thanh âm của anh không lớn, lại vừa lúc có thể làm cô nghe thấy.

Đây là làm cô phải phối hợp với anh mà nói dối.

Một đạo cười lạnh truyền vào lỗ tai của cô, nói thầm: “Còn không phải là trốn học đi ra ngoài chơi sao, hẳn là chơi thật sự sướng đi, liền đến cả việc học cũng không để ý.”

Nói lời này là Ninh Nhạn bạn ngồi cùng bàn của Lê Đông.

Lê Đông nhìn cô một cái, Ninh Nhạn không cho là đúng mà cùng cô đối diện, chê cười một phen: “Đến cả cậu cũng như vậy, nói đến tình yêu đã quên chính mình là ai, về sau có thời điểm cậu sẽ hối hận.”

Ninh Nhạn nói không sai, thời điểm cô hối hận đến còn rất sớm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận