Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đúng là thời gian tan học, âm thanh khắc khẩu truyền ra rất to, ngoài cửa rất nhiều học sinh đều thò qua tới xem, thậm chí còn có một số giáo viên.

Bọn họ từ kẹt cửa hẹp hòi, tầm mắt xuyên qua cười nhạo, dừng ở trên người của Lê Đông đang cúi đầu không dám ngẩng lên.

Ký ức suy nghĩ đột nhiên bay tới địa phương rất xa.

Lê Đông nhớ tới khi còn nhỏ, thường xuyên sẽ cùng mẹ cùng đi xem phim ở trên TV , trên đấy mọi người cũng giống như bây giờ khắc khẩu loạn làm một đoàn, có người phụ nữ ở trong đám người lớn tiếng kêu: “Mày là nghiệt chủng có người sinh không ai dưỡng! Mày như thế nào không chết đi!”

Nguyên lai, cô cũng trở thành loại nghiệt chủng này, có người sinh, nhưng không ai dưỡng, là nên bị người khác chê cười cả đời.

Nhưng ai sẽ trợ giúp cô đâu? Cảnh sát sao?

Thật buồn cười, kia là cảnh sát không nói hai lời đem cô đưa đến bệnh viện liền vì Khương Từ Niên hay sao, sẽ trợ giúp cô cái gì?

Lê Đông ngẩng đầu, chuông đi học vào lúc này vang lên, mắt của cô nhìn thẳng đi đến bên người Diêu Hình Hiến, ngữ khí vững như bàn thạch, thậm chí có thể ở giữa nghe ra trong nháy mắt có ý hận.

“Tôi kiên quyết sẽ không phối hợp các người! Đừng lại đến tìm tôi! Ai lại đến một trăm lần kết cục đều là như thế này.”

Giờ khắc này, cô không vì Khương Từ Niên, không vì sợ hãi chính mình bị thương, mà là vì trong lòng về điểm này quán triệt rốt cuộc phản nghịch, tình nguyện đem chính mình đưa lên tuyệt lộ cũng không muốn lại lấy lòng ai.

Loại khoái cảm đập nồi dìm thuyền này, Lê Đông thế nhưng sẽ cảm thấy sung sướng đến hít thở không thông.

Cô từ trong văn phòng ra tới, hành lang đã không có học sinh, chỉ còn mấy người giáo viên ở nói chuyện với nhau.

Lê Đông đột nhiên cảm giác đôi mắt có chút ê ẩm, cô nỗ lực chớp chớp mắt, không cho chất ẩm ẩm ướt phân bố ra, lại nhìn lên phía trước, Quan Xuyên đứng ở khoảng cách hơn hai mét, đôi tay đút vào trong túi quần đồng phục, không biết đã ở đó nhìn bao lâu.

Thời điểm Lê Đông đi lên phía trước, cậu vẫn cứ không nhúc nhích, Lê Đông nghĩ cậu sẽ nói chút gì đó, xin lỗi vì lừa chuyện của cô? Hay vẫn tiếp tục uy hiếp, ép cô làm việc?

Dù sao bất luận là cái gì, Lê Đông cũng sẽ không tiếp tục để cậu nói gì nghe nấy.

Khi gặp thoáng qua, Quan Xuyên nắm lấy cánh tay của cô, dùng âm thanh chỉ có hai người mới có thể nghe được: “Có biết vì sao Khương Từ Niên không cho cậu phối hợp với cảnh sát không?”

Lê Đông ngẩng đầu lên nhìn cậu, cô muốn nghe thử xem.

“Cậu ta bị bố của cậu ta đuổi ra khỏi nhà, chỉ cần cậu ta phạm sai lầm nhỏ một chút, sẽ không có người có thể bao che tội phạm của cậu ta, bây giờ cậu ta chính là tên hành tẩu ở trên mũi đao của đồ đệ đã bỏ mạng, cậu xem nếu như lúc này từ bỏ báo án, vậy đã có thể thật sự không còn cơ hội nào.”

“Dựa vào cái gì mà tôi phải tin cậu, cậu lại muốn đưa tôi đi ăn đánh sao? Cậu khẳng định đã biết Khương Từ Niên là tên điên! Là các người liên thủ đẩy tôi vào trong hố lửa!”

Quan Xuyên cợt nhả: “Ai nha, cậu cũng không ngốc.”

Lê Đông phẫn nộ rút cánh tay ra.

“Nhưng lời nói của tôi vừa rồi, đều là sự thật, nếu nói dối sẽ bị ngũ mã phanh thây đó.”

Buổi tối trở lại khách sạn, Khương Từ Niên bóc băng keo cá nhân ra, dùng nước sạch tẩy đi keo ngân trên mặt, bị đánh tới nổi máu bầm lại hiện ra ở trên khuôn mặt trắng nõn, phân bố ở khoé mắt và xương gò má, khóe miệng không đồng đều.

Mặt mũi bầm dập thoạt nhìn làm anh dữ tợn.

Anh từ trong phòng tắm ra ngoài, mặc áo tắm dài màu trắng, mí mắt kéo thành một đường thẳng tắp, hai mắt tức hung ác lại nguy ách, nhìn chằm chằm vào cô.

Lê Đông lấy bài tập từ trong cặp sách ra, anh không nói hai lời đi tới nắm lấy cánh tay của cô, túm cô kéo lên trên, Lê Đông kinh hô một tiếng, không rõ bản thân đã làm sai cái gì, trong lòng run rẩy sợ hãi nhìn anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận