Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Quan Xuyên chạm vào cánh tay nào của em?”

Cô không rõ nguyên nhân mà lắc đầu.

“Cậu ta nói với anh, cậu ta vì ngăn em lại ở trên hành lang, không cẩn thận nắm cánh tay em một chút.”

Âm sắc từ từ, rõ ràng đọc từng chữ, mỗi một câu đều đánh thật mạnh vào trái tim làm cô rùng mình, anh nghiêm túc nói lời này ra, đã cho thấy không có ý muốn buông tha cho cô.

“Trả lời thật!” Khương Từ Niên gầm nhẹ.

“Bên trái…” Lê Đông muốn khóc ra, đôi mắt ướt dầm dề dường như viên đá quý, kích động nước mắt.

Khương Từ Niên nắm lấy, vừa vặn chính là cánh tay trái của cô, nghe vậy, ngón tay của anh bắt đầu dùng sức, gắt gao kiềm cố xương cốt của cô, mu bàn tay nhô xương bàn tay tuôn ra gân xanh hỗn độn không trật tự, ánh mắt anh nhìn về phía Lê Đông phát ra một loại dục vọng chiếm hữu không bình thường.

Lê Đông bị anh gắt gao kiềm chế, không thể động đậy, trừ bỏ đau ra thì cô cũng không nói nên lời cái gì, biết xin tha cũng không được, cô liền tự sa ngã mà kêu khóc, khóc đến giọng nói đều khàn, hai mắt bao phủ nước mắt

Xương cốt ở trong tay anh càng nắm càng chặt, máu thịt liên quan đè ép một chỉnh khối làn da kia, máu giống như bị cắt đứt từ giữa, thống khổ tước đoạt toàn bộ cảm giác của cô, xương cốt như muốn bị xé nát thành vô số khối, nóng bỏng thẩm thấu, cả người đều sôi trào kêu gào lên.

Lê Đông gào rống tìm kiếm sự giải thoát, cô đã ảo tưởng bản thân có sức mạnh cường đại ném Khương Từ Niên đi, nhưng cô chỉ có thể bất lực ngồi ở mép giường để mặc anh véo ngược đãi.

Tiếng khóc của cô làm Khương Từ Niên thay đổi sắc mặt, càng không phải phẫn nộ lại so với lửa giận vì làm người trong lòng hoảng sợ.

“Quỳ lên giường.” Anh ném Lê Đông lên giữa giường, sau đó buông tay ra, Lê Đông quỳ xuống dựa vào giường, hai đầu gối ở mép giường đi xuống rơi xuống đất, cô kéo cánh tay chết lạnh rũ trên sàn nhà, khóc đến bất tỉnh nhân sự.

“Sức lực chỉ có như vậy, không ăn cơm sao.”

Khương Từ Niên vừa dứt lời, nghĩ lại tưởng tượng: “Em thật sự giống như không ăn cơm.”

Anh đi đến trước máy bàn, liên hệ khách sạn chuẩn bị một phần bữa tối.

Sau khi đám người đó đưa lên tới, là một chén cháo tôm bóc vỏ cùng với mấy phần chay mặn phối hợp lớn nhỏ với nhau.

“Ngồi lên sô pha đi.” Khương Từ Niên ra lệnh cho cô.

Lê Đông che cánh tay trái bị thương lại, khập khiễng đi đến.

Khương Từ Niên giống như đã thay đổi cái gì đó, mặc dù ở trước mặt cô, cũng chưa bao giờ cười, thân phận đổi thành một tên khống chế, tuỳ ý ra lệnh, chi phối đối với cô.

Hoặc là nói, anh chỉ là cởi mặt nạ ra, đây mới là bản tính vốn có của anh, trước nay Khương Từ Niên đều không thích cười.

Anh bưng mâm, đưa tới trước mặt Lê Đông, dùng cái muỗng múc một muỗng cháo: “Há mồm.”

Lê Đông an ủi bản thân, chỉ là đút cơm, cô phải tận biểu hiện không sợ hãi đến như vậy.

Độ áo cháo thích hợp để đưa vào trong miệng, bụng đói kêu vang, Lê Đông trực tiếp nuốt xuống, rất nhanh muỗng thứ hai lại tới nữa.

Tới muỗng thứ ba, muỗng thứ tư, muỗng thứ năm.

Tốc độ nuốt của Lê Đông càng lúc càng nhanh, thậm chí không kịp nhấm nuốt, anh hoàn toàn không cố kỵ tốc độ ăn của cô, mê muội muốn cô ăn xong, như là đang hoàn thành nhiệm vụ.

Nhìn mặt anh không nói cười, Lê Đông không dám cự tuyệt.

Nhưng khi chờ đến muỗng thứ bảy, anh có chút không kiên nhẫn, trực tiếp kéo chén cháo đưa đến bên miệng của cô: “Há to miệng ra!”

Lê Đông run rẩy mở miệng ra, giây tiếp theo, chén cháo đã nghiêng đổ vào miệng cô, chất lỏng với cố lượng lớn xâm nhập vào trong miệng, không kịp nuốt đã chảy xuống theo khoé miệng, cô sợ hãi đến bị sặc, nuốt xuống hai lần rốt cuộc vẫn không được, đột nhiên ho khan một tiếng.

Ngay cả đồ vật nuốt xuống vừa rồi cũng phun ra hết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận