Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh thích nhất là đôi mắt của Lê Đông như thế, lúc trước khi đôi mắt cô vô tình quét ngang qua anh đang cô độc, lạc lõng đứng ở trong đám đông người, chính ngay khoảnh khắc đó anh liền thật sâu bị thu hút, như có một ma lực vô hình dụ dỗ anh tiếp cận cô mà không cách nào tự kềm chế được.

Khương Từ Niên lẳng lặng thưởng thức dáng vẻ của cô, tình yêu điên cuồng mãnh liệt trong anh dâng lên bộc lộ thông qua tươi cười dần trở về trên gương mặt anh, hàng lông mi tạo thành một cái bóng thật dài phủ xuống đôi mắt, ánh đèn vàng nhạt ấm áp chiếu sáng trên đầu giường tỏa ra sự dễ chịu, thảm trải trên mặt sàn cũng dường như không thể so sánh với vẻ thả lỏng thoải mái từ trong người anh tản ra hiện giờ.

Anh hoàn toàn không thèm chú ý đến vẻ mặt ảm đạm, nửa chết nửa sống của Lê Đông, hai mắt cô như không có hồn mở lớn nhìn chằm chằm lên trần nhà, cái miệng nhỏ hé ra bất thường giống như bị trật khớp.

Đối với những hoạt động bên ngoài hoạt do thân thể Lê Đông không khoẻ nên chỉ có thể ngây ngốc ở trong phòng.

Ngày mùa thu ở thành phố Tuyền Ninh ánh mặt trời lên cao rọi xuống những tia nắng trong trẻo, khắp đường cái là những chiếc lá vàng khô rơi rụng,trong sân trường cũng được phủ lên một lớp lá vàng khắp mọi nơi, Lê Đông nằm ở bên cạnh cửa sổ, giương mắt nhìn xem, bức màn màu xanh lam không ngừng bị từng cơn gió nhẹ thổi qua làm cho đong đưa, khẽ phất qua gương mặt cô.

Ở ngoài cửa trường học có hai người đang đứng bồi hồi ở nơi đó, giống như đang bàn tính thương lượng gì đó, thế mà đến cuối cùng lại không thống nhất được mà cãi nhau.

Hai người đó là hai chị em Trang Hạ.

Mặt Lê Đông không có biểu hiện gì nhìn một hồi lâu, sau khi tiếng chuông vào học vang lên cô đã phát hiện ra bọn họ, cho đến bây giờ có lẽ là đã qua mười lăm phút.

Cô không khỏi nhớ tới lời nói của Khương Từ Niên đối với cô.

Bọn họ thật sự là tới cứu em sao?

Làm sao có thể tin tưởng được những người không hề có quan hệ huyết thống hay tình cảm cực kỳ thân mật, mà ngược lại hai người họ với cô cũng chỉ tựa như người xa lạ mà thôi. Nếu như vậy, chẳng lẽ họ sẽ cố gắng hết mình, không ngại gian khổ khó khăn mà liều mình đến cứu cô sao.

Lê Đông đã từng nhờ đến sự giúp đỡ của cảnh sát, cũng đã nhờ qua Trang Hạ xin giúp đỡ, nhưng kết quả là không có một lần nào thành công cả, rất giống như câu danh ngôn vẫn thường xuyên nghe nói đến: Trên thế giới này, người có thể tự cứu lấy bạn chỉ có thể là chính bản thân bạn thôi.

Lê Đông cúi đầu xuống, tay nhỏ buông ra bệ cửa sổ, xoay người đi ra khỏi phòng học.

Một cơn gió mùa thu mạnh mẽ thổi qua, làm bức màn màu xanh lam bay phất phới bung xỏa ra, tấm màn bung rộng hết cỡ như che khuất bóng lưng gầy yếu mảnh khảnh của Lê Đông, sau đó bức màn lặng lẽ buông xuống, trong nháy mắt kia, dường như cũng tượng trưng cho sự mất mát, héo úa sức sống trong người Lê Đông.

Trong văn phòng, Diêu Hình Hiến ngồi ở vị trí bàn chủ nhiệm lớp của mình, chắp tay hướng cô xin lỗi.

“Là tôi đã không nghĩ chu toàn, không tìm hiểu kỹ quan hệ giữa cô và người nhà, tôi không nên tự ý thông báo cho cha của cô đến đây, tôi nghĩ rằng ông ấy có thể khuyên cô cùng phối hợp với nhà trường, nhưng không ngờ được ông ta thế mà là loại người như thế…”

“Loại người như thế?”

Lê Đông nhìn đến vẻ mặt xấu hổ của người trước mặt, cố ý gợi lên đề tài khiêu khích anh ta, thậm chí trên mặt cô còn mang theo tươi cười, không hề chừa chút mặt mũi cho anh ta gì cả.

“Một người… Không đủ tiêu chuẩn làm cha.”

Diêu Hình Hiến thở dài một hơi nặng nề, anh che lại cái trán, khóe mắt chồng chất nếp nhăn cuộn chặt ở bên nhau.

“Tôi biết Khương Từ Niên hiện đang uy hiếp cô, cho nên tôi cố ý để người canh chừng, nếu Khương Từ Niên trở lại phòng học tôi sẽ lập tức để cô quay về, tôi bảo đảm sẽ không làm cô chịu thương tổn đâu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận