Chương 90

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 90

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ninh Nhạn kinh hoảng xua tay: “Không phải! Không phải tôi bỏ thuốc cậu đâu!”

Anh lảo đảo đứng dậy, thân hình cao lớn lung lay sắp đổ đi về hướng của cô ta, cảm giác uy hiếp theo bước chân của anh ngày càng ép tới, mặc dù thoạt nhìn suy yếu lại vô lực, nhưng những sự thù hận chán ghét kia trên mặt anh giống như một con thú hoang dã ăn thịt người vậy, nếu chẳng may thành mồi ở trong miệng anh lập tức sẽ bị xé thành vô vàn mảnh nhỏ không toàn thây.

Ninh Nhạn ngẩng đầu giương nhìn mắt cửa sổ, lại nhìn xem Khương Từ Niên đang động dục.

Cô ta yên lặng nuốt nước miếng, một chút đạo đức ràng buộc còn sót lại trong lòng như là đang dần biến mất.

Khương Từ Niên vọt thật nhanh về phía cô ta, vẻ mặt vô cùng dữ tợn, cơ thể xiêu vẹo đến cả việc đi đường cẩn thận cũng làm không xong, làm anh thoạt nhìn càng thêm giống như một con thú dữ đang đi săn mồi.

Tim đập Ninh Nhạn đập cực kỳ nhanh, bàn tay nắm chặt lấy di động phát run, vừa sợ hãi lại khẩn trương ngóng nhìn theo từng bước chân của Khương Từ Niên đang tiến dần tới gần cô ta, đến cả đồng tử cũng run rẩy mở lớn không thể ngăn lại được.

Mặt mũi Khương Từ Niên thực sự rất hung tợn anh vươn tay ra, “Bang” một tiếng cực kỳ vang dội đánh nát chiếc di động ở trong tay Ninh Nhạn, làm nó nện mạnh ở trên mặt đất, chân dài Khương Từ Niên cũng đá mạnh xuống đất, đem màn hình di động bị va chạm đã vỡ thành mảnh nhỏ dẫm đến nứt toạc.

Trong lòng Ninh Nhạn lạnh lẽo, vươn tay muốn bắt lấy anh: “Cậu làm gì vậy!”

“Đừng chạm vào tôi!” Khương Từ Niên rít gào đá văng người trước mặt, Ninh Nhạn trở tay không kịp bị anh đá thẳng vào người nện mạnh lên trên miếng lót thể thao đang dựng ở góc tường, cô che lại eo nhò, vẻ mặt hoảng sợ ngồi bệt xuống dưới đất.

Mồ hôi đầy đầu, cả người lảo đảo chạy tới cửa chính của nhà kho, dùng nắm tay nắm chạy thô bạo đập mạnh vào cửa sắt tạo ra những tiếng loảng xoảng loảng xoảng rung động.

Anh lôi kéo tay cầm nghẹn ngào ngào thét: “Mở cửa!”

Nơi này cách sân thể dục một đoạn ngắn, vì nhà kho khoá cửa cho nên căn bản không bao nhiêu người đi qua lại ở chỗ này, âm thanh va đập với cửa sắt đinh tai nhức óc, anh cố ý đập mạnh phát ra tạp âm khiến cho người nào đó đi qua nghe thấy.

Âm thanh phá cửa vang trời nứt nhà, Khương Từ Niên đã đứng không vững dần dần trượt quỳ xuống dưới, lúc đầu còn gõ mạnh mẽ vào cửa sắt cũng yếu dần, anh bóp lấy ngực không ngừng một chút nào thở hồng hộc, đầu đập vào cánh cửa lạnh lẽo, đau đớn muốn chết.

Ninh Nhạn nhịn không được túm hai chân cuộn chặt bên nhau, đến bây giờ cô ta vẫn chưa tỉnh táo lại nữa.

Khương Từ Niên bị hạ thuốc, chẳng lẽ là xuân dược.

Nhìn phản ứng của anh, hơn phân nửa phỏng đoán của Ninh Nhạn đã được chứng thực, trong đầu đột nhiên xuất hiện một ý tưởng to gan, điều đó khiến cô nhịn không được trở nên rối rắm.

Nhưng Ninh Nhạn không ngốc, nhìn từ phản ứng của Khương Từ Niên vừa rồi, nếu thật sự đi kích thích anh bây giờ, chỉ sợ sẽ cô cũng sẽ giống như chiếc điện thoại trên mặt đất kia, bị dẫm nát.

Khương Từ Niên bóp chính cổ của mình, anh dùng hết toàn lực để kiềm chế cơn dục vọng hoang đường này lại, tay còn lại thì ấn vào hạ bộ của chính mình, đem dương vật đã cương cứng đến phát sợ áp xuống, ý đồ muốn khôi phục lý trí qua những cơn trướng đau.

Tay anh càng ngày càng trở nên thô lỗ, dường như không biết đau là gì, mặc dù mồ hôi đầy đầu, cau mày hét lên, cũng không giam nửa phần sức lực chút nào.

Thậm chí đến cuối cùng, Khương Từ Niên đã tự đập đầu mình vào cửa sắt.

Cảnh này khiến Ninh Nhạn sợ hãi, cô hoảng loạn đứng dậy chạy về phía cửa sổ, ngẩng đầu nhìn lên bệ cửa số cao hai mét, cho dù có nhảy lên thì cũng chỉ miễn cưỡng chạm được bằng một đầu ngón tay.

Bình luận (0)

Để lại bình luận