Chương 91

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 91

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Âm thanh cửa sắt va chậm ầm ầm loảng xoảng không dứt bên tai, lần sau còn dùng sức mạnh hơn lần trước.

Mồ hôi ướt đẫm đồng phục cộc tay của anh, những giọt mồ hôi thi nhau chảy từ cằm xuống yết hầu, sau đó một đường lăn vào cổ áo.

Những giọt mồ hôi đó như là dây leo quấn quanh anh, toàn thân đều cảm thấy dính dính.

Khương Từ Niên sắp chịu không nổi nắm chặt nắm tay, bất lực gõ cửa sắt, anh cắn răng gầm thé, tự mình an ủi, cách một lớp quần thô bạo loát động dương vật đang bạo nổi gân xanh, trong tay nắm chặt lấy dương vật lấy nặng trĩu, mặc dù anh đã liều mạng loát động nhưng vẫn không có nửa điểm giảm bớt.

Anh muốn Lê Đông, rất muốn rất muốn.

Muốn cơ thể của cô, muốn bờ môi cô, muốn bàn tay và đôi chân mềm mại của cô, muốn từng tấc da tấc thịt và dâm dịch trong cơ thể cô.

“Ưm…. Lê Đông……”

Ninh Nhạn quay đầu lại, nghe rên rỉ như khóc nức nở của anh, nhìn thấy một cảnh gợi cảm như vậy, anh luồn tay vào trong quần, nắm lấy thứ đó lặp đi lặp lại những động tác lên xuống.

Không cần nghĩ cũng biết đó là đang làm cái gì! Quả thật là xuân dược không thể nghi ngờ.

Lúc này, gương mặt Ninh Nhạn càng đỏ hơn, cô nhìn bóng lưng rộng lớn của anh đang khom xuống, xương bả vai chuyển động, ngồi quỳ ở trước cửa, như một pho tượng đang cố phá giải dục niệm, từng tiếng rên rỉ trầm khàn tràn ra từ bờ môi mỏng quyến rũ chết người.

Mặc dù miệng anh vẫn gọi tên Lê Đông, nhưng cô vẫn ôm kỳ vọng.

“Khương Từ Niên….” Cô thật cẩn thận đi đến chỗ anh, nhẹ nhàng hỏi: “Cậu không sao chứ?”

Khương Từ Niên dùng sức chống cửa, nhắm mắt lại, tự mình đắm chìm trong khoái cảm thủ dâm, anh tưởng tượng tư vị khi làm tình, tưởng tượng khoái cảm được cắm vào, tìm thấy điểm cao trào thuộc về chính mình.

“Khương Từ Niên.”

Khuôn mặt anh đỏ bừng, trướng đau đến khó có thể chịu đựng được, đầu óc như muốn nổ tung, dục vọng quá mức sôi trào khiến anh không nghĩ được bất cứ thứ gì nữa.

Ninh Nhạn đặt tay lên bả vai đanh run lên của anh.

Lê Đông đứng dưới một cây bạch quả cách nhà kho không xa, cô trốn sau thân cây, cẩn thận thò đầu ra quan sát, phòng ngừa có ai đó nhìn thấy cô.

Những chiếc lá khô vàng không ngừng rơi xuống đỉnh đầu, dưới chân phủ kín lá vàng rực rỡ.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, cô lẳng lẽ chờ đợi, giờ khắc này, cả thể xác và tinh thần Lê Đông đều được thả lỏng, dựa thân cây không khỏi thở dài.

Lê Đông nở nụ cười, cảm thấy cách làm của mình thật thông cơ trí.

Cảnh sát chẳng qua chỉ là muốn lấy DNA của Khương Từ Niên mà thôi, DNA xuất hiện trong thân cơ thể đều được, miền lã không phải là trong cơ thể Lê Đông cô.

Vừa lúc, cũng có thể thỏa mãn Ninh Nhạn một lần.

Nhân tiện, báo một chút mối thù này.

Lê Đông vừa nghĩ vừa nhịn không được cười ra tiếng, nhìn lên những phiến lá màu vàng hơi ngả đỏ trên đỉnh đầu, gió thổi qua khiến tiếng là cây xào xạc, giống như ánh sáng rực rỡ trong mùa tuyết rơi, bắt mắt đến mức người ta không rời nổi mắt, không tự chủ được mà sinh ra một loại cảm giác dường như đã trôi qua mấy đời.

Thời gian hai tiết khoá đã trôi qua.

Mặt khác, các học sinh lớp học thể dục đều bắt đầu cầm chìa khóa đến để mở kho hàng ra.

Sau đó không lâu, tiếng chuông cảnh báo inh ỏi của xe cứu thương vội vàng vang lên trong trường học.

Giáo viên đang trong lớp bước xuống bục giảng, nhìn sân thể dục qua ô cửa sổ.

Mấy bạn học ngồi cách Lê Đông không xa còn đang oán giận nói, không biết Khương Từ Niên đi đâu rồi: “Còn hứa là sẽ chơi bóng rổ với chúng ta, vậy mà lại dám cho chúng ta leo cây, cậu ta gần đây càng ngày càng không có nghĩa khí mà.”

Lê Đông giả vờ không có việc gì xảy ra, chơi đùa cây bút trong tay, cánh tay đè lên bài thi môn vật lý dưới tay.

“Đề cũng không khác những gì đã ôn mấy, các em hãy tự học trước đi, có gì không hiểu thì hỏi lớp trưởng.” Giáo viên sau khi nói xong thì vội vàng đi ra ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận