Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh đã lấy điện thoại của người khác để gửi định vị cho cô. Định vị này là địa chỉ một cái bệnh viện, nếu như vậy mục đích chỉ có một.

Buổi tối tan học, Lê Đông đi xe đạp đến vị trí bệnh viện mà Khương Từ Niên đã gửi. Dựa vào ghi chú đi kèm, cô tìm thấy tầng lầu và căn phòng mà anh hẹn gặp.

Lê Đông ngẩng đầu nhìn tên phòng: Khoa ngoại tiết niệu.

Khương Từ Niên đang ở trong một căn phòng đơn.

Trước cửa có cảnh sát dò hỏi tên của Lê Đông. Sau đó, vị cảnh sát đó để cô vào nhưng không quên dặn dò: “Cô vẫn là không nên đứng quá gần anh ta.”

Lê Đông lo lắng nắm chặt cặp sách, trong lòng thất thỏm đi vào. Khương Từ Niên đang ngồi dựa vào đầu giường, thấy cô vào liền nở một nụ cười rạng rỡ, tươi sáng đến có chút quỷ dị.

Anh ăn mặc đồng phục bệnh nhân sọc xanh trắng. Anh ngay ngắn ngồi trên giường, tay trái bị khoá lại bởi còng tay bạc ở đầu giường.

Lê Đông cúi đầu, sợ hãi không dám nhìn vào đôi mắt anh.

“Em lại đây, sợ cái gì. Anh có đánh người cũng không phải là em.”

Cô cất bước đi tới, nỗi sợ vẫn còn, không biết điều gì đang diễn ra, hỏi anh: “Vì lý do gì anh lại đánh Ninh Nhạn.”

“Cô ta bỏ thuốc vào bánh mì của anh. Còn ở kho hàng chờ enh, chủ động quyến rũ anh. Emnghĩ như vậy tôi nên để im.”

Anh vươn cánh tay còn lại, chạm vào cô, làm Lê Đông cả người run lên.

“Tại vì sao em cũng ăn bánh mì nhưng lại không bị gì? Là vì em không bị cô ta bỏ thuốc vào thức ăn?” Khương Từ Niên nghi ngờ, nheo mắt đánh giá cô. Ngón tay thì bóp chặt khuôn mặt cô, ép cô phải nhìn anh.

Hai hàng nước mắt cứ trực chờ rơi xuống. Hiện tại cô vừa đau vừa nơm nớp lo sợ.

Khương Từ Niên tự thấy mỉa mai bản thân, cười nhạt nói: “Ít nhiều gì anh cũng bị ảnh hưởng bởi loại thuốc đó, hiện tại bản thân không đứng dậy nổi. Phía dưới, anh chỉ cần động đậy thì đã đau đến chết. Nếu như anh không có cái đó thì làm sao anh có thể trói buộc em ở bên mình. Em sẽ có thể nhìn trúng một người đàn ông khác, sau đó thì đi theo anh ra và rồi ghét bỏ anh.”

Lê Đông lắc đầu.

“Anh cứ yên tâm, tôi sẽ không để việc đó xảy ra. Cho dù là dùng cách nào, dùng thuốc gì, tôi cũng sẽ chữa khỏi cho anh. Cả đời này, anh chỉ có thể làm tình với tôi thôi.”

Anh tươi cười nhưng sự tức giận không kiềm chế được. Anh dùng sức bóp lấy má cô. Anh tức giận vì lòng tự tôn của mình bị tổn hại, tiếp tục bóp mặt cô đến muốn méo mó.

Lê Đông khóc thành tiếng, giãy giụa dùng sức gỡ tay anh ra nhưng không được. Cô cũng nhìn thấy có vết máu ở trên tay anh. Đó là vết thương khi anh đánh người ta.

Nụ cười của Khương Từ Niên càng lúc càng trở nên kỳ dị, vô cùng hung ác: “Lê Đông, em chờ anh trở về. Em nhất định phải chờ anh, không được đi theo người đàn ông khác. Em yên tâm, phía dưới của anh vẫn có thể dùng được, vẫn có thể thỏa mãn được em. Em sẽ không thất vọng đâu.”

Hiện tại cô đang cảm thấy rất đau. Khuôn mặt có thể cảm nhận được anh đang dùng rất nhiều sức lực đến mức gân xanh nổi lên. Cô đau đến mức nước mắt nước mũi đều chảy ra.

Người cảnh sát đứng ngồi cửa chạy vội vào trong phòng. Anh ta túm lấy cánh tay còn lại của Khương Từ Niên, khoá nó lại ở đầu giường. Anh vẫn giữ nụ cười trên gương mặt, như một kẻ điên nhìn Lê Đông.

Khi anh bị tra tấn bởi thuốc đến mức chết đi sống lại, đầu óc chỉ nghĩ đến Lê Đông. Hiện tại cô đang đứng trước mặt anh, nhưng anh lại không làm gì được.

“Anh bình tĩnh lại cho tôi!” Cảnh sát Triều tức giận hét lên, xong đưa Lê Đông ra khỏi phòng.

Diêu Hình Hiến đang ở cửa bệnh viện, vô tình bắt gặp Lê Đông. Anh đề nghị đưa cô về nhà.

Trên xe, Lê Đông dò hỏi anh về việc Khương Từ Niên sẽ phải ngồi tù bao nhiêu năm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận