Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tạm thời tôi cũng không rõ lắm. Họ còn chờ kết quả giám định thương tật của Ninh Nhạn.”

Lê Đông nhìn ra ngoài cửa sổ, hoàn toàn không còn vẻ sợ hãi như lúc ở trong phòng bệnh: “Anh ta khẳng định sẽ ngồi tù đúng không?”

“Sẽ như vậy.”

Hình ảnh phản chiếu của cô trên cửa kính. Vẻ mặt của cô lúc này đang cười như có được điều mình muốn.

“Chị gái Trang Hạ của cô vẫn luôn chú ý đến cô. Tôi có nói cô ấy không được hành động thiếu suy nghĩ, nếu không rất có khả năng Khương Từ Niên sẽ làm tổn hại đến cô. Cô ấy mỗi ngày đều đến sở cảnh sát để hỏi thăm tình hình của cô. Tôi nhìn ra được, cô ấy thật sự quan tâm cô.”

Lê Đông im lặng suy nghĩ. Ngày đó, cô và Trang Trình Viêm gặp nhau ở cổng trường, nhưng cô cũng không muốn tìm hiểu nguyên nhân.

Hai mươi phút sau, Diêu Hình Hiến đưa cô đến cửa của khu chung cư.

Lê Đông không hiểu được mà nhìn anh: “Tôi nói là muốn ở khách sạn…”

“Chị gái cô đang đợi cô, gặp cô ấy chút đi.” Diêu Hình Hiến tắt máy xe. Ánh đèn trong xe chiếu lên gương mặt dịu dàng nhưng có nét buồn của anh.

Lê Đông lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Trang Hạ đang từ phía đối diện họ chạy tới. Buổi sáng nay, Diêu Hình Hiến đã nói cho Trang Hạ biết rằng tối nay anh sẽ dẫn Lê Đông về nhà.

Lê Đông mới vừa bước xuống xe, Trang Hạ đã ôm chầm lấy. Trang Hạ ôm em gái mình rất chặt, như toàn bộ sức lực cô đều dồn vào việc này.

Trang Hạ mặc một cái áo khoác mềm mại. Mùi dầu gội đầu bay vào mũi. Mùi hương này cùng với mùi hương trong trí nhớ của Lê Đông rất giống nhau. Tự nhiên cô cảm thấy mình không giống thường ngày, tâm trí vô cùng thả lỏng.

Sau khi Lê Đông ôm chị gái xong, cô nghĩ đến việc ở chung với người chị này cũng không tệ. Ít nhất khi ở trong nhà, cô sẽ không cảm thấy tự ti vì mình bị bỏ rơi.

Trang Hạ giúp Lê Đông tìm chỗ ở mới. Đó là một căn phòng trong khách sạn năm sao. Cô lo lắng việc Lê Đông về nhà sẽ cảm thấy không khỏe, lại thêm đối diện với họ thì thái độ của Lê Đông liền không tốt.

Cuối tuần, Trang Hạ cùng Trang Trình Viêm đem thức ăn đến đưa cho Lê Đông.

Lê Đông đang ở trong phòng làm bài tập. Trang Hạ hỏi cô đã ăn cơm chưa. Cô liền chỉ vào chỗ hộp thức ăn nhanh, chưa kể lúc nãy có mua cơm hộp dưới lầu.

Trang Trình Viêm thả máy chơi game xuống, cầm lên bài thi cấp ba: “A, cái này không phải là môn toán sao. Đây đây, anh sẽ cho em xem cách một người sinh viên sẽ giải đề này như thế nào.”

Anh kéo ghế ra ngồi xuống, tràn đầy tự tin mà bắt chéo chân.

“Đừng để ý đến anh ấy, một tên học tra đội sổ.” Trang Hạ trợn mắt.

Hai chị em bọn họ năm nay đều là sinh viên năm ba, đáng ra là thời gian thực tập, Lê Ngạn Hồng kinh doanh một công ty nhỏ, để bọn họ hai người chạy đến thực tập trong công ty nhà mình. Ngoại trừ việc đến trường học báo danh ra, cả ngày đều ăn không ngồi rồi, cầm tiền tiêu vặt hàng ngày mà trong nhà phát cho.

Chờ Lê Đông cơm nước xong, Trang Trình Viêm ngồi trước bàn chơi trò chơi, ngẩng đầu nhìn Lê Đông đi tới, tùy tay đẩy bài thi về hướng bên cạnh bàn.

“Này, làm tốt không, xem anh giỏi lắm không.”

Lê Đông cầm lấy bài thi nhìn lướt qua.

Mặt sau đề toán tất cả đều là đáp án cuối cùng, không có một đáp án nào khác.

Quá rõ ràng đây là lên mạng search.

Cô buông bài thi, cũng không vạch trần.

Trang Trình Viêm vẫn luôn chơi trò chơi lên tiếng, đôi mắt nhìn chằm chằm màn hình nói chuyện với cô: “Anh thế mà không nhìn ra thành tích học tập của em còn khá tốt đấy, phía trước đề đều làm đúng rồi, anh vẫn luôn cho rằng em là kiểu học sinh cấp ba học hành thường thường không có gì thôi.

“Chuyện học hành của em vẫn luôn khá ổn.”

Nghe thấy giọng nói kiêu ngạo của Lê Đông, Trang Trình Viêm sửng sốt một chút, cũng chính lần này trò chơi kết thúc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận