Chương 96

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 96

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cô rốt cuộc không phải con tôi, nhưng nếu cô phạm sai lầm, con nhà chúng tôi cũng sẽ phải chịu ảnh hưởng, tôi không mong thanh danh của cô bên ngoài quá khó nghe. Cô ở bên ngoài tốt nhất là đừng để bất kỳ kẻ nào nhắc đến chuyện cô là con của Lê Ngạn Hồng, nếu người khác hỏi cô, cô cứ nói tên mẹ cô thôi.”

“Dì.” Giọng nói trong trẻo của Lê Đông chen ngang lời bà.

“Từ ngày mai cháu liền sẽ đi, dì không cần nhọc lòng, cháu cũng không muốn thừa nhận Lê Ngạn Hồng là ba, chờ đến khi cháu trưởng thành, cháu sẽ dời khỏi hộ khẩu nhà các người.”

Trang Mân hừ lạnh: “Cô bây giờ còn nhỏ, về sau không định rõ được nhiều việc đâu, ai biết cô có thể vì tài sản của ba cô mà luôn luôn ăn vạ ông ấy hay không.”

Lê Đông cắn chặt răng, đi đến trước mặt Trang Mân, bất chấp tất cả: “Nếu dì lo lắng như vậy, thế không bằng dì cho cháu tiền đi! Bây giờ cháu liền rời khỏi nơi này!”

Trang Mân đột nhiên đứng lên, bà cao hơn một cái đầu so với Lê Đông, dẫm lên giày cao gót, ngang ngược cười nhạo: “Tôi dựa vào cái gì mà cho người ngoài như cô tiền? Còn chưa rời khỏi nhà chúng tôi liền muốn đòi tiền trước, cái cô này đừng nhìn tuổi còn trẻ nha, tâm cơ cũng lớn đấy! Lớn lên chắc chắn hỏng rồi.”

Tất cả tủi thân trong lòng Lê Đông muốn thoát ra thành nước mắt, lại không biết sự quật cường đâu ra được thắp cháy lên, cô cố nén xúc động muốn khóc, xoay người đi dọn dẹp cặp sách.

“Nếu dì tiếc rẻ tiền của dì thì gian nhà kia liền tặng cho dì ở, dì yên tâm đi, tiền của Lê Ngạn Hồng cháu đã định rồi! Chỉ cần ông ấy vẫn là ba cháu, di sản sau khi ông ấy chết liền có phần của cháu, người thừa kế thứ nhất là cháu, không phải họ Trang!”

Trang Mân bị lời này kích thích đến cả kinh dậm chân, muốn qua đi túm lấy bả vai cô.

Lê Đông khoác balo liền chạy ra bên ngoài, âm thanh phía sau đinh tai nhức óc: “Mày còn dám nhớ thương thừa kế! Kể cả tao có chết cũng sẽ không để mày giành được một phân tiền!”

Thang máy đi xuống, Lê Đông đi nhanh ra bên ngoài. Trên đường lớn đoàn người đi đi lại lại đều cầm ô che mưa, bên tai có tiếng người oán giận làm sao tự nhiên trời lại đổ mưa.

Tất cả xoay tròn trong cửa trên mặt đất đều là nước, đêm thu trở nên lạnh căm căm, gió lạnh đánh chui vào từ trong cửa đến run run thẳng người.

Lê Đông nghe được âm thanh trời đang mưa ào ào ở bên ngoài, đầu cũng không nâng một chút, đã vọt vào cửa xoay tròn, trực tiếp chạy vào trong mưa, giày trắng dẫm lên trên nước, bắn lên tạo nên vết nhơ, vẩy lên khắp nơi trên ống quần đồng phục.

Cô nắm chặt quai đeo cặp sách, chỉ nghĩ chạy nhanh thoát khỏi cái thế giới mà cô không thuộc về này.

Đột nhiên có người nắm lấy cánh tay Lê Đông, mạnh mẽ kéo cô xoay người lại một chút, cô sợ hãi.

Quan Xuyên nhíu mày đánh giá Lê Đông, mắt lại nhìn khách sạn vừa mới tới phía sau cô.

“Tại sao cậu lại ở đây?” Lê Đông cảnh giác muốn rút tay lại.

Đứng bên cạnh Quan Xuyên là một người đàn ông cơ thể không phân cao thấp với cậu, vì cậu mà cầm dù đen che, thái độ rất cung kính.

Vì để không cho cô chạy, cậu nắm lấy cánh tay của cô chặt hơn, nhìn cô quật cường đến mão đủ kính nhi, muốn rút cánh tay về, câu môi diễn ngược lại: “Tại sao lại chật vật chạy ra từ khách sạn nhà tôi như vậy? Không bằng lên lầu nói với tôi, chúng tôi có chỗ nào phục vụ không chu đáo sao.”

Lê Đông bị Quan Xuyên kéo đến phòng xép ở tầng cao nhất, chuẩn xác mà nói tới, là bị hai gã bảo an kéo lên cửa.

“Có phải cậu bị bệnh hay không!”

Lê Đông còn chưa quên cậu là đồng bọn với Khương Từ Niên, Khương Từ Niên muốn ngồi tù, khẳng định là cậu đã biết chuyện này.

Quan Xuyên đi đến trước quầy bar, đổ một ly nước sôi để nguội cho bản thân, uống một hơi cạn sạch.

Bình luận (0)

Để lại bình luận