Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cậu đặt ly pha lê ở trên mặt bàn, cầm lấy ấm trà, nói với người đang kiên trì không ngừng mở cửa ra: “Đừng uổng phí sức lực, cửa này cần phải có mật mã mới có thể mở, đừng để bắt tay túm hỏng, đồ vật kia rất quý.”

Lê Đông ném cặp sách xuống, nổi giận đùng đùng mà đi đến gần cậu, từ trước tới cậu cô chưa từng thấy người nào mặt dày vô sỉ như vậy.

“Rốt cuộc là cậu muốn làm gì! Thấy Khương Từ Niên khi dễ tôi như vậy rất vui sao, bây giờ đến phiên cậu còn khi dễ tôi!”

Quan Xuyên đảo mắt đưa cái ly cho cô, bị Lê Đông vô tình ném bay, cô tràn đầy oán khí, trừng mắt phê phán cậu.

Cậu híp mắt: “Muốn tôi làm cái gì?”

Quan Xuyên nâng cằm lên, ánh mắt ngả ngớn, góc cạnh trên mặt cậu rõ ràng, tấc đầu mày kiếm, đường cong cả người đều sắc nét lộ rõ có gai trên người, không có một chỗ nhu hoà nào, tựa như cậu không có nửa điểm người tốt nào.

“Tôi thích nhìn bộ dáng của cậu lúc Khương Từ Niên khi dễ, bị cậu ta làm đến có đau hay không, bị cậu ta đánh đến đau hay không đau, ở bên cạnh cậu ta có tuyệt vọng hay không, muốn có nơi để ở phải chú ý sắc mặt và tâm trạng của cậu ta, không hài lòng về chuyện gì một chút cũng không thể làm gì, cậu ta nổi điên lên có phải sẽ không mà đến sống chết của cậu mà cưỡng hiếp cậu hay không.”

Cậu càng nói, sắc mặt của Lê Đông càng thảm.

Gợi lên ác mộng không muốn nghĩ tới của cô, mỗi một câu mỗi một chữ đều là thống khổ mà cô từng trải qua, bị cậu nói nhẹ nhàng bâng quơ, bình dị, giống như có thể sơ lược bi thương lúc trước của cô.

“Vì sao cậu lại muốn làm như vậy.” Lê Đông ngẩng đầu lên, biểu cảm thể hiện sự đối kháng bất công với cậu, uỷ khuất trên mặt rõ ràng.

Quan Xuyên bị cô hỏi ngược lại đến vẻ mặt nghi hoặc: “Thích thao tác của người khác, đây là sở thích của tôi, từ nhỏ tôi đã lớn lên cùng với Khương Từ Niên, tôi biết cậu ta chính là phần từ phản xã hội, tôi giúp cậu ta hưởng thụ thế giới này! Cậu ta bị cha của cậu ta chèn ép trở thành người nhu nhược, là tôi đã cứu vớt cậu ta từ trong nước sôi lửa bỏng!”

Quan Xuyên khom lưng xuống, nhìn thẳng vào cô, Lê Đông nhút nhát sợ sệt lui về phía sau nửa bước, cậu trưng ra sự tự tin mười phần cuồng tiếu: “Cậu có thể hiểu sao, Lê Đông, cậu cũng nhìn thấy thật ra cậu ta cũng không phải là người bình thường phải không, ai bảo cậu lại xui xẻo như vậy, lại bị Khương Từ Niên coi trọng, nhưng mà cậu ta thích cậu, nhưng tôi không cản.”

“Cậu cũng không phải là loại người bình thường gì!” Lê Đông chán ghét mắng: “Hai người các cậu hẳn là nên đi đến khoa tâm thần kiểm tra lại đầu óc đi.”

Quan Xuyên xuy một tiếng, đôi tay bóp eo, đắc ý dào dạt: “Không bằng trước hết cậu nên quan tâm đến tương lai của bản thân một chút, tôi sẽ nói cho Khương Từ Niên biết, là cậu hạ dược cậu ta, ta tấn nhốt cậu ta ở trong kho hàng, cậu nói xem cậu ta có đánh cậu đến nửa sống nửa chết hay không?”

Lê Đông hoảng loạn muốn phản bác: “Tôi chưa hạ dược anh ta! Cậu có chứng cứ gì mà nói!”

“Tôi không cần chứng chứ, loại kẻ điên giống như Khương Từ Niên này, để cậu ta nổi nóng, tôi chỉ cần tuỳ tiện nói một câu cậu ta sẽ tin, đến lúc đó người bị đánh lại là cậu chứ không phải tôi, nghĩ mọi cách giải thích cũng là cậu, mà tôi, chỉ cần tuỳ tuỳ tiện tiện gió thổi bên tai một câu.”

Quan Xuyên giảo hoạt nheo đôi mắt lại, chậm tãi lộ ra nụ cười, khiến cho Lê Đông càng nhìn càng cảm thấy đáng sợ.

Trách không được người này lớn lên lại có bộ dáng học sinh 3 lưu, lại có thể làm lớp trưởng, thoạt nhìn xác thật có thể giả vờ, cậu và Khương Từ Niên đều là hai kẻ điên.

“Anh ta muốn ngồi tù, những lời này cậu chờ sau khi anh ta ra khỏi tù thì nói lại cho anh ta đi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận