Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quan Xuyên chỉ chỉ đầu mình: “Chỗ này của cậu thật là khờ, tuy rằng tôi đã nói với cậu, Khương Từ Niên bị cha của cậu ta đuổi ra khỏi cửa nhà, nhưng cậu cảm thấy, để thả cậu ta ra khỏi Cục Cảnh Sát chỉ là việc nhỏ, tôi làm không được sao?”

Đại não của Lê Đông như là bị chặt đứt trong nháy mắt, Quan Xuyên thẳng sống lưng cười cười, bước nhanh đến cửa, cậu cởi đồng phục áo khoác trên người mình ra, tuỳ ý ném sang ghế sô pha để một bên.

“Cậu không thể làm như vậy!” Âm thanh Lê Đông kêu dường như thảm thiết, cô chạy tới nắm lấy tay áo ngắn màu đen dủa Quan Xuyên, gắt gao nắm chặt trong tay ngăn bước chân của cậu lại, gào khóc hỏng mất nói.

“Anh ta đã giết người! Vốn dĩ nên ngồi tù, cậu không thể giúp anh ta, anh ta sẽ còn sát hại thêm nhiều người nữa, cậu là tên điên còn chưa tính, vì sao cậu lại muốn thả một tên điên khác nữa!”

Lê Đông quay người lại, nhìn thấy cô kêu khóc đến cả ngón tay nắm lấy cũng trở nên trắng toát, quần áo bị lôi kéo cũng có thể thấy vải dệt tái chất rõ ràng.

Tưởng tượng đến việc trở lại sinh hoạt một lần nữa, Lê Đông không ngừng suy sụp, càng thêm tuyệt vọng nhiều hơn.

Quan Xuyên bóp lấy cổ của Lê Đông, chiều cao cơ thể hai người bọn họ căn bản không thể đem so sánh được, chân cậu dài một mét, uốn gối trên đỉnh bụng nhỏ của cô, trong nháy mắt đã đá lên Đông ngã xuống đất, dùng tay lặc cái cổ non mịn của cô, hung hăng ấn trên mặt đất.

Lê Đông nắm lấy cánh tay đánh đấm của cậu, thảm hại hít thở không thông, nước mắt đậu nành tràn ra từ mi, thiếu nữ yếu đuối mong manh, trách không được Khương Từ Niên thích tra tấn cô đến như vậy,

“Đừng tưởng là tôi sẽ không đánh người khác, cậu đừng tưởng đã được một tấc lại muốn tiến thêm một bước, nếu không phải bởi gì cậu là người của Khương Từ Niên, tôi thật sự muốn lột quần áo của cậu ra, nhìn xem cậu ta đã đánh cậu thành cái dạng gì rồi, cũng làm cho tôi thỏa mãn cơn nghiện, sướng một chút!”

Mặt Quan Xuyên không biểu cảm, đôi mắt sắp thành mắt cá chết, ánh mắt âm vèo vèo như đao đánh giá cô từ trên xuống dưới.

Cậu đứng dậy buông cô ra, rốt cuộc Lê Đông cũng hít thở được, cuộn cơ thể lại ho khan, phổi bị nghẹn lại đêm bộ mặt đỏ khụ lên.

Âm thanh mật mã khoá vang lên, Lê Đông lảo đảo nghiêng ngả hò dậy từ trên mặt đất, chờ thời điểm cô chạy đến cửa lớn, Quan Xuyên vô tình đóng sầm cánh cửa lại, vô luận là cô vặn mở như thế nào cũng không thể mở được.

“Mở cửa! Mở cửa!” Cô phẫn nộ đấm đánh cánh cửa lớn, gấp đến độ dậm chân: “Mở cửa cho tôi! Cậu mở cửa!”

Lê Đông biết cánh cửa này mà mở ra sẽ là kết quả gì, cô vẫn sẽ luôn ở chỗ này đợi Khương Từ Niên qua mới thôi, Quan Xuyên sẽ không dễ dàng thả cô đi như vậy.

Tiếng đánh dần dần yếu xuống.

Lê Đông tuyệt vọng đấm đánh, chôn mặt ở trên cửa sắt lạnh lẽo, khóc không thành tiếng: “Mở cửa, mở cửa… đừng đối xử với tôi như vậy.”

Cô đã đánh đổi đủ thứ, vì sao lại muốn cho cô trở lại cuộc sống sống không bằng chết, rõ ràng đã rất vất vả mới có cơ hội có thể thoát khỏi Khương Từ Niên, vì sao tất cả mọi người luôn ở đó giúp anh.

Từ cục cảnh sát ra ngoài đã là 5 giờ rạng sáng, trời xám xịt đang dần sáng lên, tia nắng ban mai từ mây dù dày nặng lộ ra ngoài, đêm qua đã mưa một trận mưa xuống, không khí tràn ngập mùi thơm ẩm ướt của bùn đất.

Khương Từ Niên đi xuống bậc thang, cử động cánh tay, trên da thịt trắng nõn còn lưu lại vết đỏ do còng tay thít chặt.

Quan Xuyên từ trong xe đưa cho anh cái bộ áo khoác có mũ màu xám, trên người anh còn mặc bộ đồ bệnh nhân còn của ngày hôm qua còn chưa thay ra, đám cảnh sát kia quá nóng gội, không định án đã gấp gáp không chờ nổi mà muốn bắt anh vào trong nhà lao, sợ anh chạy trốn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận