Chương 101

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 101

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cảnh sát đầy đầu mồ hôi lạnh, giơ đôi tay: “Không… Tôi cũng là bị bất đắc dĩ, là cục trưởng tự mình hạ lệnh, đội trưởng Diêu, lần này không phải là chuyện nhỏ, thính tỉnh trưởng lần lượt đều gọi điện thoại cho cục trưởng, chúng ta không thể không làm theo.”

“Cậu nói cái gì.” Diêu Hình Hiến kinh ngạc sững sờ tại chỗ.

Tay anh chậm rãi trượt xuống, cảnh sát sợ tới mức nói lắp, một phòng người đến thở mạnh cũng không dám. Chỉ thấy sắc mặt trắng bệch của anh càng ngày càng suy yếu vô lực, mỏi mệt khom người chống hai đầu gối, toàn thân đều bị rút cạn sức lực.

Những người này dựa vào chức quan ép người không dám lỗ mãng, dễ như trở bàn tay mà huỷ hoại tâm huyết mấy năm nay của Diêu Hình Hiến.

Bất kể là truy bắt Khương Từ Niên bao nhiêu lần, kết cục đều là thả chạy. Thế còn vì cái gì mà phân loại nhiệm vụ này cho anh! Xoay anh vòng quanh!

“Thủ đoạn bên ngoài làm cũng khá tốt, đều là một đám trái pháp luật tham quan làm việc tư!”

“Đội trưởng Diêu… Lời này không được tùy tiện nói, anh đừng nóng giận, cùng lắm thì chúng ta về sau liền không truy tra án tử của Khương Từ Niên nữa, phía trên không thể giáp mặt thẳng tay sai chúng ta từ bỏ án này, nhưng vài lần thất bại này không phải đều nói rõ ý tưởng của bọn họ sao!”

“Cậu mẹ nó cũng là chó săn!”

“Em không phải…”

“Đội trưởng Diêu!” Ngoài cửa có người vội vã chạy tới, bàn chân trơn trượt phải đỡ khung cửa mới đứng vững: “Không xong rồi, phía trên muốn anh hiện tại lập tức thuyên chuyển vị trí đến sở cảnh sát phía nam thành phố báo danh, ngày mai anh liền phải nhậm chức!”

Phía nam thành phố cách xa nơi này 300km. Bọn họ đều biết đây là hành động gì, Diêu Hình Hiến động vào người không nên động, đây là cảnh cáo đối với anh.

Khương Từ Niên bởi vì đánh người nên không thể không tạm nghỉ học. Cứ coi như trong trường học không quá nhiều người biết chuyện này, ngay cả chủ nhiệm lớp cũng cố tình giấu giếm, như là sợ để người biết sẽ tạo thành ảnh hưởng không tốt tới Khương Từ Niên.

Ninh Nhạn mới vừa thoát khỏi cảnh tính mạng nguy kịch chưa đầy hai ngày, lại bị chuyển vào phòng chăm sóc đặc biệt ICU. Nghe nói tình huống của cô ta không quá lạc quan, trong nhà không có nhiều tiền chống đỡ được cho bệnh tình của cô ta.

Trường học liền khởi xướng một hoạt động quyên góp tiền, mẹ cô ta đến trường học than thở khóc lóc mà cầu xin người ta giúp đứa con nhà bọn họ.

Phần lớn người trong lớp đều quyên góp tiền, có người nói Ninh Nhạn đáng thương, có người nói vì sao không để người đánh cô ta đến quyên tiền, còn có người vì Ninh Nhạn mà tức giận bất bình.

Lê Đông lấy ra một ngàn từ thẻ ngân hàng mà Khương Từ Niên cho cô để quyên góp. Cô là một học sinh, lấy quá nhiều tiền ra sẽ dễ bị người khác nghi ngờ. Huống hồ cô vốn dĩ cũng không thông cảm cho Ninh Nhạn, hết thảy đều là cô ta tự làm tự chịu.

Lê Đông nghĩ, nếu không phải Ninh Nhạn trêu chọc cô tức giận, cô cũng sẽ không lợi dụng cô ta xuống tay với Khương Từ Niên.

Hết thảy đều là vì Ninh Nhạn xứng đáng, số phận cô ta vốn nên như thế.

Quan Xuyên đến ngày thứ ba sau khi bị Khương Từ Niên đánh mới tới trường đi học.

Mũi thì bị gãy, một bên mắt dán băng gạc, bên mắt kia thì sưng húp híp không mở ra nổi, híp thành một cái khe hở, miệng vết thương trên gò má sưng đến khiếp người, phối hợp với kiểu tóc bù xù của cậu trông cực kỳ giống phường lưu manh bất lương.

Quan Xuyên đi đến trước mặt Lê Đông, cô đang ghi chép vở luyện tập liền ngẩng đầu lên, nghe thấy Quan Xuyên xì một tiếng cười lạnh. Khóe miệng cậu dùng sức nhếch lên, khiến gương mặt bị đánh sưng trông có vẻ càng mập mạp, chật vật không chịu nổi.

“Cô rất trâu bò đấy.” Cậu mồm miệng không rõ nói.

Nói vậy răng cũng bay mất luôn một cái.

“Là cậu quá kiêu ngạo, nếu không phải cậu nói với tôi khi mà Khương Từ Niên còn đang nổi nóng, tôi cũng không nghĩ ra loại diệu kế này đâu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận