Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Lần sau còn muốn nữa sao.”

Trong bụng ngứa ngáy như có vô số con kiến ngổn ngang bò tới lui hòa cùng với sự sung sướng thoải mái khi cao trào phun ra ngoài ở trong nháy mắt kia, giờ phút này cả đầu óc lẫn thân thể cô đều đang lâng lâng bị chiếm cứ bởi khoái cảm ngập tràn, chẳng những thế Khương Từ Niên còn không ngừng xoa bóp đầu vú cương cứng nhô lên trước ngực Lê Đông, anh dùng lòng bàn tay không ngừng sờ mó nhào nặn như đang chơi đùa với cục bột trắng mịn to tròn vậy.

Lời Lê Đông muốn nói nhưng vẫn chưa nói ra, cứ ậm ừ trong miệng một lúc lâu rồi lại nuốt trở vào, Khương Từ Niên ghé vào chiếc cổ thon dài tràn đầy những vết xanh tím của cô, đưa lưỡi ra liếm vài cái, bảo: “Nói chuyện đi.”

“Muốn, rất muốn!” Dựa vào động tác này của anh, cô như cảm nhận được giọng điệu cảnh cáo trong đó, nếu không nghe theo lời anh nói thì nhất định cô sẽ phải chịu trừng phạt còn nghiêm trọng hơn.

Khương Từ Niên hài lòng, anh cười ra tiếng: “Lần sau sẽ làm cho em phun ra không ngừng, phun thật nhiều còn hơn thế này nữa.”

Vào sáng sớm, trong lúc Lê Đông còn đang ngủ say chưa tỉnh, đầu óc mơ mơ màng màng, Khương Từ Niên đã dán đến gần, anh mua một bịch lớn kẹo trái cây rồi lấy một viên kẹo vị dâu tây mà nhét vào trong âm đạo của cô.

Khương Từ Niên dùng ngón tay đẩy mạnh viên kẹo kia vào thật sâu trong hoa huyệt của cô, tiếp đó bàn tay to còn lại thì đè xuống bụng cô thử, sau khi xác định viên kẹo kia sẽ không dễ dàng bị trôi tuột ra ngoài thì anh mới mặc quần lót vào cho cô: “Kẹp chặt vào, để xem viên kẹo kia trong ngày hôm nay có thể hoàn toàn hòa tan ở bên trong âm đạo của em không nha.”

Viên kẹo đó có dạng hình tròn, tuy rằng kích thước không lớn, nhưng chỉ cần cô hơi hóp bụng, làm vách thịt non bên trong hoa huyệt co rút lại thì lập tức có thể cảm nhận được vật đó ở trong cơ thể mình.

Lê Đông sửa soạn đồ đạc, mặc quần áo gọn gàng xong, lúc chuẩn bị ra khỏi phòng đi học thì bị Khương Từ Niên kéo lại, đè cô lên cửa phòng mà hôn tới tấp. Nụ hôn của anh không hề có kết cấu hay kỹ xảo gì, đầu lưỡi mạnh mẽ mà quấy phá lung tung khắp nơi trong khoang miệng cô.

Nụ hôn kéo dài và mãnh liệt đến mức miệng cô mỏi nhừ, khó chịu tới hơi nhíu mày lại, cả khoang miệng cô giờ tràn ngập hương bạc hà của kem đánh răng lây nhiễm từ miệng anh.

“Nhớ rõ, trở về sớm một chút.”

Lòng bàn tay có mang theo vết chai mỏng cọ qua khóe miệng Lê Đông, lau chút nước miếng lem ra chỗ khóe miệng cô, anh nở nụ cười tươi tắn nhưng lại mang đầy áp lực uy hiếp đối với Lê Đông, ẩn giấu đầy bão táp sâu bên trong khiến cô e ngại.

Khi còn cách trường học một đoạn ngắn thì bỗng dưới lòng đường bên cạnh lối đi bộ xuất hiện một chiếc xe hơi màu đen xe hơi, chạy song song với lề đường Lê Đông đang đi bộ.

Cô quay đầu nhìn sang, chỗ cửa sổ xe đằng sau cũng vào đúng lúc hạ thấp xuống, nửa khuôn mặt của người đàn ông hiện ra, còn một nửa thì bị ẩn trong bóng tối, sườn mặt với đường cong sắc bén rõ ràng, hình dáng cương nghị, chỗ khóe mắt đã hằn lên những nếp nhăn như nhấn mạnh tăng cường thêm cho vẻ mị lực đặc trưng của người đàn ông trung niên đó.

Quý Xương Duệ lên tiếng: “Lên xe.”

Trong khoảnh khắc Lê Đông nhìn thấy gương mặt của người đàn ông kia, hai mắt cô lập tức mở thật to, sau hai giây do dự, trong tích tắc cô liền cất bước chạy nhanh về phía trước!

Ngay lập tức, ở chỗ phó lái, cửa xe bật mở ra, bên trong nhanh chóng vụt ra một người đàn ông toàn thân mặc tây trang màu đen, chỉ cần hai ba bước người đó đã đuổi kịp và bắt lấy cánh tay Lê Đông cánh tay, một tay còn lại duỗi tới bịt miệng cô, tiếp đó nắm chặt cả người đang giãy giụa của cô lưu loát nhét vào chỗ ghế ngồi phía sau của chiếc xe màu đen kia.

Bình luận (0)

Để lại bình luận