Chương 108

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 108

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô kinh hoàng hoảng hốt đến mức trừng to hai mắt, trong không gian kín kẽ phía ghế sau xe hơi, cô có thể rõ ràng nghe thấy tiếng tim đập mạnh mẽ và gấp gáp của chính mình trong lồng ngực.

Quý Xương Duệ bình thản ngồi đó, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt nhắm lại, sau một lúc lâu mới mở ra nhìn về phía Lê Đông, giọng nói bình tĩnh không gợn sóng lên tiếng.

“Cô cần bao nhiêu tiền thì mới chủ động tự rời khỏi Khương Từ Niên?”

Vệ sĩ áo đen bên cạnh buông lỏng cánh tay Lê Đông ra, cô vẫn còn chưa hoàn hồn sau sự việc bất ngờ khi nãy thì nay lại bị vấn đề của người đàn ông trước mặt làm cho ngơ ngác, không biết phải trả lời như thế nào.

Quan Xuyên cầm theo bình giữ ấm, định đi đến khu trà nước lấy một ít nước nóng để sẵn, trên đường đi cậu nhìn thấy có một cô gái đang lóng ngóng ngó dáo dát chung quang, dáng vẻ như đang tìm kiếm ai đó. Cô gái đó trên người mặc một chiếc váy thời thượng tinh xảo, nhìn qua còn rất trẻ, có lẽ không phải là giáo viên trong trường.

Đến khi cô gái đó quay mặt lại, Quan Xuyên mới nhận ra gương mặt cô ấy có hơi quen quen.

Trang Hạ đang muốn lướt qua người cậu, Quan Xuyên liền lên tiếng gọi cô lại: “Chị Trang Hạ.”

Nghe tiếng gọi, cô kinh ngạc quay sang nhìn cậu, vừa rồi cô không nhận ra cậu ấy cũng bởi vì hiện một bên mắt của Quan Xuyên đang bị bịt kín bằng băng gạc trắng toát, hơn nữa gương mặt cũng rải rác đầy vết bầm xanh tím từng mảng trên mặt khiến cô cũng không dám nhìn ngó quá nhiều.

“Sao lại là cậu? Cậu ở đây làm gì?”

“Tôi đi học.”

Trang Hạ nhìn bộ đồng phục học sinh cậu đang mặc, liếc mắt trên dưới đánh giá, tiếp đó khóe mắt giật nhẹ một chút, nói: “Học sinh phổ thông.”

Quan Xuyên còn chưa kịp gật đầu đồng ý liền nghe cô nói tiếp.

“Trên thế giới này, thế mà còn có một học sinh phổ thông gian trá như thế này à.”

Sợi dây trên nắp bình giữ nhiệt được cậu luồn vào tay giữ lại, tiếp đó tư thế cậu đổi thành hai tay nhét vào túi quần, giọng điệu lạnh nhạt nói, “Thôi cho xin đi, một tay giao tiền một tay nhận tin tức chị cần, loại giao dịch như thế thì có gì gọi là không công bằng cơ chứ.”

Trang Hạ và Trang Trình Viêm bị cậu ta lừa gạt lấy không ít tiền, đến cuối cùng còn không thể giúp Lê Đông an toàn không bị tổn thương gì thoát ra ngoài, cô đánh giá mấy vết thương chằng chịt trên mặt cậu ta, cười lạnh chăm chọc: “Nhìn qua chắc là gặp phải báo ứng rồi.”

Quan Xuyên khinh thường nhiều lời giải thích cùng cô, cậu cũng biết những vết thường trên mặt mình nhìn sơ qua quả thật là rất buồn cười.

Trang Hạ muốn giữ cậu lại nhưng không muốn chạm vào người cậu ta, nên chỉ bắt lấy ống tay áo đồng phục cậu, lên tiếng hỏi: “Tôi hỏi cậu, cậu có biết mọi người trong khối hai lớp năm đi đâu rồi hay không, tại sao trong phòng học không có ai cả.”

“Biết chứ.”

Quan Xuyên duỗi bàn tay hướng về phía cô, mấy ngón tay ngọ nguậy vuốt vào nhau tỏ ý đòi tiền.

Trang Hạ tức giận đánh bay bàn tay cậu, giọng điệu cao cao kiêu căng hất cằm lên: “Tôi đây là cho cậu cơ hội chuộc tội, giảm bớt tội lỗi của mình đó, thế mà cậu còn muốn thừa cơ đòi tiền tôi, cậu không sợ sẽ gặp báo ứng nhiều hơn hả!”

“Có tin tức thì đương nhiên sẽ có giao dịch không phải sao, huống hồ đối với chút tiền trinh này, dù cho gặp báo ứng tôi cũng không sợ đâu.”

“Cậu nghĩ tôi là đồ ngốc à! Tôi có thể đi hỏi những người khác mà.” Trang Hạ dẫm lên giày cao gót rời đi, cô cũng thật không hiểu, rõ ràng cậu ta cũng có nhà ở trong Trủng Lâm công quán, thế mà sao lại vẫn tham tiền đến như thế kia chứ.

Quan Xuyên nghiêng người sang bên, miệng hướng về phía bóng lưng cô thét to: “Học sinh lớp năm đang học thể dục ở trên sân đó, cô muốn tìm Lê Đông phải không, tôi có thể giúp cô gọi cậu ấy, tôi là lớp trưởng lớp năm này.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận