Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trang Hạ dừng chân đứng lại, hai tay cô vòng trước ngực khoanh lại, xoay người lại nhìn cậu bằng ánh mắt sắc bén và chứa đựng đầy hoài nghi, không tin tưởng vào cậu.

Quan Xuyên ngả ngớn nhướn lên một bên lông mày, dáng vẻ thảnh thơi đắc ý nói: “Không cần tiền, miễn phí.”

Trang Hạ đưa cho Lê Đông một số tiền.

Lê Đông có thể nhìn ra được tâm trạng áy náy và thấy có lỗi của Trang Hạ, tuy nhiên cô cũng không quan tâm quá nhiều, vì bây giờ Lê Đông đã nhận rõ một sự thật rằng sẽ không ai có biện pháp có thể giúp cô được, chỉ ngoại trừ chính bản thân cô.

“Chắc em cũng rõ tính tình của mẹ tôi là như thế nào, lần trước khi biết tôi đứng ra giúp em thuê phòng ở thì đã trừng phạt bằng cách nhốt tôi và Trang Trình Viêm ở trong phòng, không cho ra ngoài suốt một tuần. Tôi biết em ở bên ngoài rất cực khổ nên dù sao có số tiền này cũng sẽ giúp em không bị đói bụng.”

“Không cần.” Lê Đông đẩy phong thư đựng tiền trả lại cho cô ấy, hơn nữa giọng điệu còn thật lạnh nhạt nói lại: “Tôi có tiền, Khương Từ Niên cho tôi rất nhiều tiền.”

“Em…”

Lê Đông đánh gãy lời lo lắng của cô khi chưa kịp thốt ra: “Không quan hệ, tôi ở bên cạnh anh ấy rất an toàn, huống chi cũng sẽ không có người bắt nạt tôi nữa, người cảnh sát điều tra vụ án trước kia của tôi đã bị điều chuyển chức vụ, tạm thời tôi sẽ không rời khỏi anh ấy đâu.”

Trang Hạ dùng tay che mặt mình lại, luôn miệng nói: “Tôi biết, tôi biết… Thật xin lỗi, tôi không thể giúp gì cho em, thật sự tôi cũng không biết mình nên làm cái gì bây giờ nữa.”

Cô đã hỏi thăm rất nhiều người ở xung quanh, từ cảnh sát, kiểm sát viên, thậm chí là từ những người làm hay có quen biết bên cạnh Lê Ngạn Hồng, nhưng đến cuối cùng mọi chuyện đều không thể giải quyết được gì.

Lê Đông chỉ ngồi im lặng, không nói lời nào.

Cô ngẩng đầu hướng mắt nhìn về phía trước cửa, người đang đứng đó mở nắp bình giữ ấm uống nước.

Quan Xuyên liếc mắt một cái vào trong phòng học, vừa lúc đối diện cùng ánh mắt Lê Đông nhìn qua, cậu vẫn bình thản thổi nhẹ vài hơi vào ly nước nóng đang bốc khói, tiếp đó nhẹ nhàng uống một ngụm nước như không liên quan gì.

“Chị, chị quen biết như thế nào với Quan Xuyên vậy?”

Trang Hạ theo ánh mắt cô nhìn lại, thấy cậu ta còn đứng ở kia liền hỏi cô: “Cậu ta tên là Quan Xuyên à?”

Tiếp đó, Trang Hạ ghé vào bên tai cô nói rõ một lần ngọn nguồn mọi chuyện, để cô có thể biết và đề phòng cậu năm sinh kia, khẳng định cậu ta không phải là thứ tốt gì đâu.

Lê Đông nghe vậy lập tức nở nụ cười lớn đến khóe miệng đều phải mở rộng tận mang tai, cô thật sự muốn biết Quan Xuyên cái loại người biến thái thích nhìn thấy người chịu ngược đãi như cậu ta, lúc nghe được những lời mà Trang Hạ nói này sẽ có biểu hiện gì trên mặt.

Nói không chừng, cậu ta sẽ hưng phấn đến mức dựng người cả lên đó.

Trở lại khách sạn, mới vừa mở cửa bước vào, Lê Đông lập tức bị kéo vào trong lồng ngực, ôm chặt lấy, cô kinh hãi mà hô lên một tiếng, tiếp đó liênd bị Khương Từ Niên khiêng ở trên vai anh, giây tiếp theo lại bị quăng ngã lên trên giường.

Trước mắt cô còn chưa kịp thấy rõ mọi thứ thì hai chân cô đã bị kéo nâng lên cao, Khương Từ Niên túm lấy quần cô cởi ra, chiếc mông tròn của Lê Đông bị nhấc cao khỏi nệm giường, lơ lửng giữa không trung, cô không thể không dùng tay chống lên mặt giường, khó khăn mà nâng đỡ thân mình.

“Á…”

Anh nhanh nhẹn tách hai chân Lê Đông rộng ra, rồi anh cúi đầu chôn vào vùng tam giác giữa hai chân cô. Anh há miệng dùng đầu lưỡi linh hoạt đảo qua khe hở giữa hai mảnh hoa môi no đủ đang khép chặt, tiếp đó dường như chưa đã thèm mà liếm láp quanh khóe miệng mình. Xong rồi, ngẩng đầu lên nhìn về phía Lê Đông đang cảm thấy thẹn thùng mà đỏ ửng cả gương mặt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận