Chương 111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cuối mùa thu, cây hạnh điêu tàn đến mức chỉ còn rải rác vài lá cây, trơ trọi một cành cây khô, không khí lạnh từ phía nam thổi đến, nhiệt độ ở Ninh Thị chợt giảm xuống, bắt đầu mùa đông phảng phất chỉ trong một đêm.

Điều hòa bên trong khách sạn chạy đến mức cao nhất, trong không khí còn có chút khô ráo, Lê Đông nuốt mấy hớp nước đá giảm bớt khát nước.

Khương Từ Niên căng ra cổ áo lông, từ cuối giường đi đến, tròng lên trên người Lê Đông.

Cô đầu từ cổ áo chui ra, lực tĩnh điện khiến vài sợi tóc bay lên, Khương Từ Niên xoa xoa vài lọn tóc rối tung trở lại, Lê Đông đem cánh tay nhét vào trong ống tay áo, sờ soạng thấy một thứ cộm lên, hóa ra nhãn áo còn chưa có cắt đi.

“Đừng nhúc nhích.”

Khương Từ Niên đem dây thừng kéo thẳng, cúi đầu chôn ở sau cổ của cô, hô hấp ấm áp đánh thẳng lên trên da thịt.

Ca.

Anh cắn đứt dây thừng, rút ra nhãn ném vào thùng rác.

Áo lông caro màu xanh da trời mặc ở trên người cô thoạt nhìn rất âm, làn dã của Lê Đông trắng, nhan sắc thanh đạm giúp làn da trên người cô trông có chút hồng nhuận, Khương Từ Niên đối với quần áo mà anh tự mình lựa thực vừa lòng, anh càng thích khi anh trang điểm cho Lê Đông thành bộ dạng mà anh muốn.

Chờ Lê Đông mặc xong giáo phục, Khương Từ Niên lại đeo cho cô một cái khăn quàng cổ màu trắng,vải dệt mềm mại như bông làm Lê Đông không chịu được thoải mái mà nheo mắt lại, cằm vùi vào khăn quàng cổ cọ cọ.

Mới ra khỏi cửa khách sạn, đón cô là một trận gió lạnh khiến cô phải nhắm mắt lại, mái tóc dán bên mặt thổi ngược về phía sau, nàng ngừng thở run run.

Khương Từ Niên nắm tay cô cất vào túi, đè xuống vành nón, cúi đầu nhìn cô: “Rất lạnh đúng không?”

Lê Đông nở nụ cười với anh, môi hồng răng trắng: “Còn may là có anh mang quần áo cho em.”

Bờ má của cô bởi vì mùa đông lạnh mà lộ ra tơ máu nhiễm vài phần thẹn thùng, Khương Từ Niên tựa hồ không phát hiện bản thân cười càng ngày càng rạng rỡ.

Anh đem Lê Đông đưa đến cửa trường, mai cho đến khi thấy bóng dáng của cô biến mất ở khu dạy học mới rời đi.

Bắt đầu từ mấy tháng trước, Khương Từ Niên không cần mỗi tuần đều phải đi khám bác sĩ tâm lý, cũng không cần lại đi học bằng cách nhớ đáp án đánh giá khi thí nghiệm.

Mấy ngày nay không có đi học, anh cả ngày ăn không ngồi rồi, trừ bỏ một người đi dạo mua quần áo cho Lê Đông, thì thời gian còn lại đều ở khách sạn chờ cô trở lại.

Mà hôm nay không giống nhau, anh chuẩn bị muốn đi làm một chuyện lớn.

Khương Từ Niên chờ mong đêm nay Lê Đông sau khi trở về, thấy cảm xúc của anh.

Thời điểm Quan Xuyên ở trong phòng học đang nhìn ra ngoài cửa sổ thì nhìn thấy một người không đúng lắm ở cổng trường, chỉ có anh một người ăn mặc một thân màu đen xung phong y, đĩnh bạt thân cao dẫn nhân chú mục.

Mang mũ lưỡi trai hiển nhiên là không muốn người khác nhận ra, người nọ vừa thấy chính là Khương Từ Niên.

Quan Xuyên dùng sức đem pha lê đẩy ra, ngăn cản gió lạnh rót vào, đè lại băng gạc ở mắt phải, cậu cúi đầu về phía Lê Đông đang đi về phía khu dạy học, không khỏi có chút hoài nghi.

Hai người này như thế nào lại trở thành một cặp tình nhân như bình thường?

Khương Từ Niên xem ra bị Lê Đông dạy dỗ rất khá.

Sắc mặt Quan Xuyên âm trầm. Cậu nghĩ cách tại đây ngán chân ở giữa hai người, lại cũng chưa đạt tới hiệu quà mà anh muốn.

Tiết đọc kết thúc, vị trí của Lê Đông vẫn luôn trống không.

Mãi cho đến khi tiết hai đến, trong phòng học cũng chưa nhìn thấy bóng dáng Lê Đông.

Quan Xuyên nhận thấy được không thích hợp, đi dò hỏi chủ nhiệm lớp.

“Buổi sáng hôm nay Lê Đông gọi điện thoại đến nói thân thể không thoải mái, xin phép nghỉ một ngày.”

“Gọi điện thoại?”

Chủ nhiệm lớp nhìn ra phản ứng của anh không thích hợp: “Làm sao vậy?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận