Chương 112

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 112

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Rõ ràng ở buổi sáng hôm nay Quan Xuyên còn thấy cô đi vào khu dạy học.

Sau khi từ văn phòng trở ra, Quan Xuyên chạy lên lầu một.

Tầng một khu dạy học có phiến đi thông trường học lễ đường cửa nhỏ, sau khi đi vào thì phát hiện, cửa lớn lễ đường mở rộng.

Mà từ cửa lớn hướng ra, chỉ có đi sân thể dục.

Quan Xuyên đứng ở trước bức tường cao hai mét của trường học, đêm qua xuất hiện một trận mưa, bùn đất mềm xốp rất dễ dàng để lại một dấu chân, trên thân một cây hạnh còn dính bùn, hiển nhiên là có người leo cây.

Lê Đông từ trong trường học chạy đi khỏi rồi.

Quan Xuyên rất hưng phấn khi phát hiện chuyện này, không thua gì khi nhìn thấy Khương Từ Niên đánh Lê Đông.

Cô dám chạy như vậy, vậy chứng minh Khương Từ Niên nhất định không biết.

Lê Đông gọi điện cho Quý Xương Duệ, đi theo địa chỉ ông gửi, là một quán trà ở trung tâm thành phố.

Lê Đông đem cặp sách đặt ở vị trí bên cạnh.

Không bao lâu, một nam nhân viên phục vụ đưa cho cô một cái túi nặng trĩu: “Đây là đồ của Quý tiên sinh.”

Chờ người phục vụ rời đi, Lê Đông mới đem khóa kéo của bao nilon mở ra.

Bên trong có bốn bó tiền mặt, cùng một vé xe vào ba giờ chiều nay.

Vé xe đi đến ngoại thành cách đây 500 km, đầu tiên ngồi xe, sau đó chuyển lên tàu khác chở khách chạy định kỳ, trên vé xe không có thân phận gì cả cũng tính là rất tốt.

Lê Đông đếm tiền mặt, tổng cộng có hai mươi vạn, túi nilon đựng tiền mặt có hai tầng, thoạt nhìn bình thường lại không đơn giản.

Cô giơ môi lên, cười đến kiêu ngạo.

Lê Đông cầm lấy túi rời khỏi quán trà, đi vào buồng điện thoại công cộng, bỏ tiền lẻ vào, đem túi đặt ở bên chân, bằng vào ký ức nhập vào một dãy số.

Cô đem cằm vùi vào khăn quàng cô lông xù, cúi đầu yên tĩnh chờ điện thoại tiếp nghe.

Đô ——

“Ai?”

Bên kia là giọng nói của Trang Hạ.

“Là em, Lê Đông, chị, bây giờ chị có rảnh không?”

Quan Xuyên lợi dụng hệ thống theo dõi của cục cảnh sát, tìm được nơi mà Lê Đông đến sau khi chạy khỏi trường học.

Nhưng từ việc cô đến quán trà có thể suy ra được, cô nhất định là cùng người nào đó giao dịch.

Quan Xuyên thay đồng phục, mặc bộ đồ thể thao đi vào quán trà, người phục vụ tiến đến chào hỏi: “Xin hỏi ngài có hẹn trước không?”

“Cô gái vừa rồi mới đến còn ở đây không? Cô ấy cột tóc đuôi ngựa, đôi mắt rất to.”

Người phục vụ cho rằng anh là người đàn ông lúc trước gọi điện thoại cho cậu, có chút cố kỵ: “Cô ấy đi rồi, tôi đã làm theo yêu cầu của anh đưa túi cho cô ấy.”

“Đi từ lúc nào?”

“Đại khái khoảng hai giờ trước.”

Quan Xuyên rời khỏi quán nước, bước chân nhanh chóng bước đến chiếc xe đang dừng ở ven đường.

Cậu gần như đoán ra được là ai đang giúp đỡ Lê Đông, điều này với cậu mà nói thì chính là cơ hội vô cùng tốt! Lấy sự hiểu biết tính cách của Khương Từ Niên của cậu, lần này cho dù Lê Đông không bị đánh đến khiếp sợ, cũng tuyệt đối không có khả năng từ trong tay Khương Từ Niên mà toàn thây trở ra!

Quan Xuyên phấn khởi đến đỏ mắt, sau khi ngồi lên xe, cậu dùng lực đóng mạnh cửa xe, vui sướng cuống nhiệt khiến cậu nhiệt huyết sôi trào! Cắn chặt răng lại, cố gắng nén cười mà ra lệnh cho tài xế.

“Lái xe!”

Đi vào khách sạn của Khương Từ Niên và Lê Đông, Quan Xuyên gõ cửa phòng, điên cuồng ấn chuông cửa, gõ đến cửa phòng không ngừng kêu lên.

Qua một lúc lâu cũng không có ai đáp lại, anh sốt ruột muốn nhìn một chút bộ dáng của Khương Từ Niên lúc trở nên điên cuồng.

Quan Xuyên gọi điện thoại tới Khương Từ Niên.

“Tôi đang ở trước cửa phòng khách sạn của cậu, trở về một chuyến! Có chuyện quan trọng muốn nói với cậu!”

Trên mặt cậu nở một nụ cười dữ tợn, hormone trong cơ thể kích thích đến ức chế không thể sôi trào, một khác chỉ bị băng gạc che đôi mắt lại, có vẻ mặt khả ố: “Là về Lê Đông, và bố của cậu!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận