Chương 113

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 113

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quan Xuyên nôn nóng mà ngồi đợi ở trước cửa, đến móng tay cũng bị cậu cắn trụi hết, đến lúc chảy máu cũng không phát hiện.

Hành lang vang lên chút động tĩnh đều khiến anh chim sợ cành cong mà đứng dậy đi xem.

Thang máy mở ra, Khương Từ Niên đội mũ lưỡi trai màu đen bước nhanh ra, Quan Xuyên đứng dậy, ngồi xổm lâu khiến hai chân tê rần, đi lảo đảo vài bước thiếu chút nữa ngã đập mặt xuống đất.

“Khương Từ Niên!”

Quan Xuyên vui sướng nhảy nhót mà cười, bò dậy khập khiễng nhào tới Khương Từ Niên mà đánh.

Khương Từ Niên cau mày, bước chân chậm lại, Khương Từ Niên rất quen với nụ cười trên gương mặt lúc này của Quan Xuyên, tóm lại mà nói thì phàm mà xuất hiện kiểu cười như thế này, chắc chắn không có chuyện gì tốt.

“Tôi nói cho cậu biết một chuyện động trời! Cậu tuyệt đối không biết Lê Động và bố của cậu đã làm những gì, nghe tôi nói! Nghe tôi nói!”

Khương Từ Niên lấy chìa khóa mở cửa phòng ra, Quan Xuyên ở phía sau bám sát vào Khương Từ Niên, vừa mới bước vào liền dùng sức đóng cửa lại: “Hai người bọn họ nhận không ra người giao dịch! Chắc chắn là lén cậu làm!”

Khương Từ Niên tháo mũ xuống, treo ở móc nối trên vách tường, tuỳ tiện gãi gãi đầu mà chỉnh lại vài sợi tóc, quay đầu, mặt không cảm xúc mà liếc nhìn Quan Xuyên, môi mỏng mím chặt, không nói lời nào.

“Lê Đông chạy rồi!” Quan Xuyên trừng lớn đôi mắt, cậu hoan hô ủng hộ, dậm chân nói chuyện đều có chút nói năng lộn xộn.

“Sáng nay tôi tận mắt nhìn thấy cậu ấy đi vào khu dạy học, cậu cũng thấy rồi chứ! Nhưng mà cậu ấy căn bản không có tới phòng học, trước giờ học liền trèo qua tường mà chạy rồi! Tôi theo dõi tìm kiếm, kết quả cậu đoán xem cô ấy đã đi đâu!”

Khương Từ Niên mày nhíu càng lúc càng chặt, Khương Từ Niên không thể tưởng tượng được mà lắc đầu một chút, tự hỏi trong lời nói của cậu có bao nhiêu chân thật, đáy mắt ẩn ẩn nổi lên phẫn nộ.

Cơ bắp khoé miệng của Quan Xuyên cười đến không thể khống chế, gương mặt mang bệnh có chút ửng hồng, ngón tay nắm chặt lại mà run run: “Cô ấy đi đến một quán nước! Quán nước kia, là nơi công ty của bố cậu đầu tư! Buổi sáng Lê Đông đã không thấy bóng dáng, cô ấy hiện tại chắc chắn đang chạy trốn với sự giúp đỡ của bố cậu!”

Đuôi lông mày Khương Từ Niên tức giận, cầm lấy cái mũ vừa mới tháo xuống, một lần nữa đội lên, âm thanh mơ hồ không rõ: “Quán nước ở đâu?”

Quan Xuyên sửng sốt: “Giọng nói của cậu làm sao vậy?”

Trong miệng Khương Từ Niên như đang ngậm thứ gì, giọng nói cũng trở nên không rõ ràng.

Quan Xuyên lại nghiêng đầu nhìn, chỉ vào miệng mình hỏi: “Sao miệng cậu lại chảy máu?”

Khương Từ Niên đưa tay lên lau đi, khi hé miệng, đầu lưỡi của Khương Từ Niên đều là một mảnh máu đỏ, không biết từ đâu chảy ra, ngược lại bản thân Khương Từ Niên cũng không cảm thấy đau đớn, dùng sức chà lau vết máu ở khoé miệng.

Quan Xuyên nhìn thấy một chút ánh sáng trên đầu lưỡi của Khương Từ Niên, nghẹn họng nhìn trân trối: “Sao cậu lại còn bấm lưỡi nữa!”

“Tôi hỏi quán nước ở đâu!” Khương Từ Niên tức giận gầm nhẹ.

Quan Xuyên nhanh chóng nói vị trí, cậu chạy theo phía sau Khương Từ Niên, đuổi theo bước chân của Khương Từ Niên: “Cậu không cần sốt ruột, dù sao tôi có thể tìm được cậu ấy! Hệ thống theo dõi của công an, nhà tôi đều có thể điều động, cậu ấy không trốn được đâu!”

Điều khiến Quan Xuyên hưng phấn nhất là chờ sau khi bắt được Lê Đông, nhìn thấy dáng vẻ bị đánh đến bán sống bán chết.

Quan Xuyên đến lấy video giám sát trong quán nước.

Lê Đông sau khi ngồi xuống, đem cặp sách nhét xuống dưới ghế, cầm một cái túi chứa đầy tiền mặt mà rời đi.

Khương Từ Niên đi vào quán nước, đem cặp sách mà cô ấy giấu lấy ra, đổ tất cả đồ trong túi đổ ra bàn, ngoại trừ một ít thư và văn phòng phẩm, còn có điện thoại của cô ấy.

Có thể thấy được là cô ấy thật sự chạy trốn! Cầm tiền mà Quý Xương Duệ cho cô ấy, tính toán sau khi rời khỏi Khương Từ Niên liền cao bay xa chạy!

Bình luận (0)

Để lại bình luận