Chương 114

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 114

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khương Từ Niên đứng ở trước bàn, nhìn tất cả những thứ thuộc về cô ấy, đáy mắt ẩn chứa lạnh nhạt tối tăm, trong miệng tràn đầy mùi vị của máu, thuốc tê mất đi hiệu lực, đầu lưỡi bắt đầu đau đớn trở lại, giống như bị một cây sắt nóng đâm vào, làm Khương Từ Niên muốn vỡ nát.

Quan Xuyên chạy đến quán nước cách gian nói: “Tôi tìm được Lê Đông đi đâu! Buổi sáng cậu ấy cầm vé xe vào nhà ga, hiện tại chắc là sắp đến rồi!”

Khương Từ Niên đứng tại chỗ, cúi đầu nhìn những thứ kia, chậm chạp không nhúc nhích.

“Khương Từ Niên?” Quan Xuyên sốt ruột mà hối thúc: “Cậu còn chờ cái gì nữa! Chạy nhanh lên, nếu không để người ta chạy mất thì phải làm sao.”

Sau một hồi, Khương Từ Niên hơi động đậy, lui về phía sau một bước, xoay người nước ra bên ngoài.

Cho đến bây giờ Khương Từ Niên vẫn không thể tin được, Lê Đông thế mà lại rời bỏ Khương Từ Niên.

Lê Đông từng nói, chỉ cần không đánh cô ấy, không làm cô ấy đau, cô ấy sẽ yêu Khương Từ Niên.

Cô ấy từng nói, cô ấy rõ ràng đã từng nói!

Hai người lái máy bay đi 500 km ra ngoại ô thành phố, Lê Đông ngồi xe buýt đến cảng, khi xe dừng, bọn họ cũng tới nơi.

Khương Từ Niên nhìn xuyên qua đám người trong nhà ga, tìm kiếm bảng số xe của Lê Đông, Quan Xuyên đi theo phía sau, kích động khó mà kìm được.

Đám người nơi đó che lại tầm mắt Khương Từ Niên, Khương Từ Niên không ngừng đụng phải bả vai của người đi đường, có người suýt bị Khương Từ Niên đụng ngã, mắt Khương Từ Niên nhìn về phía trước mà đi, đang có người ôm bả vai quay đầu lại mắng, lại nhìn thấy Khương Từ Niên giống như kẻ điên mà đẩy đám người phía trước ra mà chạy.

“Ở đó! Ở đó!” Quan Xuyên chỉ vào chiếc xe buýt kia, người bên cạnh đã sớm không thấy bóng dáng, cậu nhanh chóng đuổi theo, hành khách trong xe lục tục từ từ bước xuống xe, đã đi hơn phân nửa.

Quan Xuyên quay đầu lại nhìn xung quanh, khi nhìn thấy một dung mạo quen thuộc đập vào mắt cậu, Quan Xuyên không kịp nghĩ nhiều, một bên gọi tên của Khương Từ Niên, một bên nhanh chóng xong lên phía trước bắt lấy cô!

“Khương Từ Niên! Này! Này!”

Đuổi theo đằng sau xe buýt, Quan Xuyên cố hết sức chạy theo gào lớn, nói: “Lê Đông!”

Dưới chân của cậu bị vấp một chút, suýt nữa thì té ngã, vội vàng đưa tay dựa vào hông xe buýt làm điểm tựa, cho đến khi cậu quẹo vào nhìn thấy là Trang Hạ, kinh ngạc thốt lên: “Cô làm sao lại ở đây!”

Hôm nay Trang Hạ một chiếc váy chiffon dài, trông rất thời thượng, tóc dài được buộc cao lên thành đuôi ngựa, dáng vẻ ôn nhu thục nữ, trong tay cô đang cầm một tờ giấy. Cô bị tiếng hét kinh ngạc của Quan Xuyên dọa sợ hết hồn, đưa tay lên che trái tim đang đập loạn, hỏi một câu hỏi giống như Quan Xuyên.

“Cậu sao lại ở….”

Khương Từ Niên cũng tức giận đuổi đến, đứng bên cạnh Quan Xuyên liên tục quay đầu tìm kiếm: “Lê Đông đâu!”

“Đúng thế, Lê Đông đâu!” Ánh mắt dữ tợn của Quan Xuyên trừng trừng nhìn Trang Hạ, giọng điệu như hận không thể ăn tươi nuốt sống cô.

“Tôi làm sao biết được!”

Khương Từ Niên có chút ấn tượng với cô gái đang đứng trước mặt này, lần trước chính cô cũng là người muốn đem Lê Đông nhà anh cứu đi.

Trang Hạ cảm nhận được ánh mắt của hai người không có ý tốt, hoảng sợ kinh hãi mà lui về phía sau một bước, Khương Từ Niên sắc mặt âm trầm như muốn ăn thịt người, tiến lên rút lấy tờ giấy trong tay Trang Hạ.

Phía trên ghi một hàng địa chỉ, còn có một chuỗi số điện thoại.

“Cô tới nơi này là để làm gì!” Khương Từ Niên nhấc lên mí mất, chăm chú nhìn cô.

Trang Hạ mấp máy môi, buông tay, thẳng sống lưng, nói: “Đi lấy đồ, em gái tôi nhờ tôi đến lấy giúp nó cái điện thoại, con bé nói chỉ có nơi này có hóa, nó đi học không tiện đến được.”

“Đi học? Cô đùa cái gì vậy!” Quan Xuyên tức giận rống lớn: “Em gái cô đã trốn học, chạy đi chơi rồi! Cô không biết sao, cô là cố ý giả ngu hay bị em gái mình lừa thế!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận