Chương 115

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 115

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chạy cái gì? Con bé chạy đi đâu?” Trang Hạ vẻ mặt ngơ ngác, không thể hiểu được.

Khương Từ Niên đem tờ giấy trong tay đập vào ngực Quan Xuyên: “Tìm kiếm một chút là rõ, xem cô ấy có mua di động hay không.”

Quan Xuyên bấm bàn phím theo chuỗi số được ghi trên giấy, gọi điện.

Nửa ngày sau, cậu đột nhiên tắt cuộc gọi, ngẩng đầu nhìn Khương Từ Niên, biểu tình như chợt tỉnh ngộ.

“Mẹ nó, chẳng lẽ là kế điệu hổ ly sơn sao?”

Lê Đông hẳn là đã nhận ra bọn họ sẽ sớm biết chuyện, Khương Từ Niên họp thường niên đã dùng hết thảy biện pháp để tìm kiếm cô.

Nếu là do Quý Xương Duệ dạy cô ấy làm như thế, vậy thì ông ấy chính xác đủ hiểu biết về con trai của mình.

Khương Từ Niên tức giận không nhịn nổi, bắt lấy cổ áo của Quan Xuyên, đem cậu đè mạnh lên thân xe buýt, cái xe thật lớn cũng có chút run lên. Quan Xuyên bị anh ép đến mức thở không được, thống khổ há to miệng cố gắng lấy hơi.

“Cậu không phải nói, sẽ đảm bảo tìm được cô ấy sao! Đội theo dõi mà nhà cậu sở hữu, cậu có quyền hạn điều động sao! Cậu đem tôi dẫn đến đây, làm chậm trễ thời gian tốt nhất tôi có thể tìm được cô ấy! Mẹ nó, hiện tại cậu nói xem cậu đã làm được cái! Tôi nên làm cái gì bây giờ!”

Quan Xuyên bắt lấy cái tay đang siết chặt lấy cổ áo mình, khuôn mặt vì không thở được mà dần đỏ bừng lên, hô hấp dần dần yếu đi, hít vào thì ít mà thở ra thì nhiều, hai chân bị nhấc lên không trung, không chạm được tới mặt đất.

Trang Hạ đang đứng một bên, chứng kiến cảnh này, cô lùi lại hai bước, vẻ mặt đầy cảnh giác đề phòng, thời điểm lui đến bước thứ năm, cô nhanh chóng xoay người bỏ chạy, trốn thoát khỏi đây.

Quan Xuyên hé mắt nhìn thấy, run rẩy vươn tay ra, chỉ vào bóng dáng của Trang Hạ, nghẹn ngào quát nhẹ: “Hỏi… Cô ta! Cô ta, nhất định có vấn đề, cô ta, nhất định biết Lê Đông ở đâu!”

Lê Đông đem tóc đuôi ngựa đang được cột cao xõa xuống, mái tóc dài mềm mượt tản ra trên vai cô. Cô đeo lên một cái khẩu trang màu lam trông không có gì nổi bật, đứng trước cửa kính, nhìn ảnh ngược của mình trong gương mà chỉnh trang lại.

Áo khoác đen, quần jean. Nhìn trông vô cùng bình thường, Lê Đông dùng nón lưỡi trai đem đôi mắt che bớt, đem túi vải buồm để bên chân vác lên vai phải. Bên trong chứa nhiều đồ vật, nặng trĩu, là tiền mặt mà sau này cô đã lấy được để sinh sống.

Điện thoại di động không ngừng rung lên, cô vừa đi vừa lấy điện thoại từ trong túi ra, đọc tin nhắn được gửi đến.

[Cô đi đâu, tôi đã phái người đến bến cảng số 24 đậu thuyền chờ cô, vì sao cô không tới?]

[Cô không muốn chạy nữa sao?]

[Cô lấy nhiều tiền như vậy, đã bị Khương Từ Niên phát hiện, hẳn cô cũng biết rõ kết cục của mình ra sao nếu bị bắt được! Nếu hiện tại cô không nghe theo kế hoạch của tôi, cô sẽ không tốt đâu!]

Lê Đông hừ một tiếng, cười lạnh.

Cô tùy tiện tìm một cái cống thoát nước bẩn thỉu, đem điện thoại di động từ nắp cống ném xuống, không thèm quay đầu nhìn lại, nhanh chóng rời đi.

Lê Đông vô cùng tin tưởng, có thể giúp đỡ cho mình, chỉ có thể là chính bản thân mình, cô sẽ không bao giờ mặc cho bất kỳ ai tính kế cô, bất cứ ai cũng không biết được Lê Đông sẽ đi đâu.

Trang Hạ bị trói lại, ném vào trong thùng xe.

Cửa sau của xe vận tải bị mở ra, ánh sáng đột ngột chiếu vào, đâm vào mắt cô, làm cô thoáng chốc không thể mở mắt, tiếng bước chân đạp lên ván sắt trong xe, phát ra tiếng thùng thùng chói tai, giống như tiếng tim đập của cô vì quá mức sợ hãi mà nảy lên liên tục.

Quan Xuyên dùng sức rút ra cái khăn lông đang bịt miệng Trang Hạ, quai hàm của cô bị căng đến đau nhức, mắt hạnh trừng to căm hận nhìn Quan Xuyên.

“Lê Đông đang ở đâu! Ở đâu! Mau nói cho tôi biết!” Quan Xuyên nói năng lộn xộn, giống như bị điên rồi, biểu tình của cậu ta điên cuồng, không biết lúc nào sẽ đánh mất lý trí mà ra tay đánh người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận