Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A!”

Quan Xuyên túm lấy cổ cô, thò đầu của Trang Hạ ra khỏi đầu xe và hét vào gió từ mọi hướng, cho đến khi gió nổi lên và đập vào mặt cô, cô mới liếc nhanh và lùi lại xuống đất, sợ tới mức hồn bay phác lạc.

“Con mẹ nó, cô muốn chạy hả! Chạy cái gì mà chạy! Tôi nói rồi, Lê Đồng ở nơi nào, nói cho tôi biết! Có tin hay không tôi sẽ cho cô cắm đầu xuống đất đấy!” Quan Xuyên đè đầu cô xuống rồi ấn mạnh lên đầu xe khách, Trang Hạ vì quá sợ hãi nên thét đến chói tai.

“Tôi không biết! Tôi đã nói là tôi không biết rồi! Tôi thật sự không biết mà!”

“Đừng để tôi đây cho cô biết thế nào là tốt xấu!” Quan Xuyên hét lớn, đè bả vai của cô ở trước mặt cậu, nửa người trên dựa vào thành xe.

“Tôi không biết! Tôi đã nói là không biết rồi! A a tôi thật sự không biết!”

Chiếc xe đột ngột chuyển hướng, hai người đều va vào một bên, Quan Xuyên đè lên nửa người trên của cô, miễn cưỡng đỡ lấy cô lại, cậu đỡ thùng xe đứng lên, ném cô vào trong đó.

Trang Hạ quỳ rạp xuống mặt đất và khóc lớn, cô được nuông chiều từ khi còn nhỏ, người nhà cô không bao giờ trải qua điều này.

Quan Xuyên nghiêm túc đóng cửa xe, nhanh chóng bước tới, ôm lấy Trang Hạ lần nữa.

Vừa mới nâng người cô lên, thì cô đã hét lên cùng tiếng khóc òa lên làm đến ù cả tai.

Cậu còn chưa bắt đầu trách mắng, thì đã nhìn thấy cô chảy nước mắt nước mũi ra, Trang Hạ không khỏi xấu hổ kêu lên một tiếng, cô khóc rất dữ dội, lồng ngực cứ phập phồng, gương mặt đỏ bừng, cùng nước miếng trong miệng kéo thành sợi chảy ra ngoài nhìn rất chật vật.

Nước mắt cứ chảy dồn dập, từng tiếng thở không nổi nên nức nở, điều này khiến trong lòng của Quan Xuyên tăng gấp mấy lần sự thỏa mãn.

Cậu không thể tin mà mở to hai mắt, cố nén một tiếng cười tàn nhẫn, máu từ khóe miệng chảy ra, quai hàm cũng tràn đầy máu, một bên mắt sưng húp không mở ra được, trên mặt tràn đầy sự khác lạ khiến người khác nhìn vô mà sợ hãi.

Quan Xuyên nghiêng đầu, giống như đang tò mò mà thầm quan sát Trang Hạ đang đáng thương, trong lòng bùng lên một cảm giác kỳ lạ, không khỏi nhếch cười khổ đến dữ tợn.

Nhưng Trang Hạ bị bộ dạng này của cậu mà làm cho hoảng sợ, càng khóc lớn hơn, lòng kiêu hãnh của con người đó đã không còn nữa.

Sau thùng xe truyền tới tiếng vang rất mãnh liệt.

Đang ngồi lái xe, Khương Từ Niên nâng mắt nhìn, từ kính chiếu hậu liếc nhìn Quan Xuyên đang để người phụ nữ ấy ngồi lên người, mà không ngừng múa may tay cuồng rồi lại buông tay, sau một tiếng kêu chói tai khiến người ta có thể ù tai, đi kèm tiếng khóc dần dần lắng xuống và không còn tiếng động nữa.

Khương Từ liếc nhanh qua nhìn nó, rồi lập tức quay đi, thu lại tầm mắt mà phớt lờ mọi thứ xung quanh nữa, và chạy về phía hoa viên trong rừng.

Cửa phòng làm việc bị phá tung, những bức tranh trên vách tường run lên bần bật.

Phong cách trang trí của thư phòng là theo phong cách Trung Quốc, nơi này không có thư từ, mỗi góc trong phòng đều treo tranh thiếu nữ, trên tường không có một khoảng trống nào, thậm chí vách tường cũng bị dựng đứng lên rất nhiều với treo khung ảnh lên.

Chân dung một phụ nữ trung niên với mái tóc dài và khuôn mặt trái xoan theo tiêu chuẩn của xã hội, kết luận đây chính là một người phụ nữ xinh đẹp.

Có ngồi, có đứng, thoải mái mà dựa vào tay vịn của sô pha, lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, giống như một phu nhân nhà giàu nổi tiếng, bức tranh sơn dầu kết hợp màu rất đẹp, cô ngước nhìn vào khung ảnh thấy ánh mắt ấy rất sinh động nhìn như thật mà chạm đến lòng cô, thật làm cô ngứa mắt cũng không dám xoa.

Mỗi bức tranh sơn dầu là một mảnh xương quý giá được ai đó đặt làm, thắp sáng bằng trí nhớ của người làm, lấp đầy phòng làm việc này và lấp đầy khoảng trống trong trái tim ông.

Bình luận (0)

Để lại bình luận