Chương 124

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 124

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lê Đông buồn ngủ mà nhắm hai mắt, đem nửa khuôn mặt vùi vào khăn quàng cổ ấm, phía sau truyền đến tiếng bước chân, cô cũng không để ý, thẳng đến phát hiện có người đứng ở trước mặt của cô.

Lê Đông gian nan mở mắt ra, Khương Từ Niên ăn mặc áo khoác gió, khóa kéo đến tận cằm, một thân màu đen có vẻ nhân cách áp lực, anh cúi đầu nhìn cô, mặt mày lãnh đạm, lông mi nồng đậm rũ xuống dưới, một trương lẫm nếu băng sương tuấn dung.

Lê Đông thực mau bình tĩnh lại, cô không nói một lời, nghĩ dứt khoát bị anh mang về cũng không có gì ghê gớm, ít nhất không cần bị đông lạnh.

Áo khoác gió sột sột soạt soạt, Khương Từ Niên từ trong túi lấy ra dao gấp, đột nhiên vung, lưỡi dao màu bạc lóe quang xuất hiện ở trong tầm mắt của Lê Đông.

Cô khó có thể tin ngẩng đầu lên, cánh môi khô nứt run rẩy, không thể tưởng tượng hỏi: “Anh muốn giết em hay sao?”

Cố tình Khương Từ Niên chính là tội phạm giết người.

Trên tay anh dính máu người còn có thể hoàn hảo không tổn hao gì đứng ở trước mặt của cô, liền tính giết cô, cũng sẽ không đã chịu bất luận cái trừng phạt gì, anh có thể muốn làm gì thì làm mà làm anh muốn làm hết thảy.

Khương Từ Niên không giận mà cười lại, trong hầu phát ra thanh âm ngoan hung ác nham hiểm, biểu tình của cô cũng trở nên điên cuồng: “Anh không nên giết em hay sao, Lê Đông, nếu cả đời em thành thành thật thật mà ở bên người cạnh anh nên thật tốt.”

Anh hướng tới cô bước nhanh đi tới, lưỡi dao chói lọi ở không trung lóe bạch quang, Lê Đông sợ hãi nước mắt chảy ra, cô nhớ tới thân sau này chạy, thân thể lại như thế nào cũng không thể làm được, cô hận chính mình vì cái gì mà cứng đờ như vậy.

“Khương Từ Niên!”

Khương Từ Niên nhìn đùi của cô, cách quần bông màu đen, dường như chỉ cần dùng một chút lực liền có thể xuyên thấu!

Anh đột nhiên giơ dao nhỏ lên, Lê Đông phác gục tiến vào trong lòng ngực của anh khóc lớn, thét chói tai lớn tiếng nói: “Em yêu anh! Em yêu anh, đừng giết em, em thật thích anh!”

Khương Từ Niên thất thần sửng sốt, những lời này anh đợi ba tháng, trong mộng đều hy vọng Lê Đông có thể yêu anh, hồi tâm chuyển ý sau chủ động trở lại bên người của anh, không bao giờ rời anh đi.

Mộng đẹp thế nhưng dễ như trở bàn tay mà thực hiện, Khương Từ Niên cười lên tiếng.

Lòng bàn tay của anh lạnh băng bóp lấy cổ của Lê Đông, đem cô từ trên người của chính mình túm đi, đáy mắt u ám quay cuồng nóng cháy thù giận, khóe miệng độ cung dữ tợn muốn cười không cười câu lấy.

“Em có bao nhiêu yêu anh, không bằng để cho em thêm kiến thức!”

Lê Đông cảm thấy cả người máu đều đọng lại, đột nhiên có loại dự cảm không tốt.

Khương Từ Niên đem cô lôi tới khách sạn ở gần đó, khi ở phía trước quầy đăng ký, ý đồ của Lê Đông hướng tới công nhân cầu cứu.

Trước quầy công nhân còn buồn ngủ, chỉ nghĩ bọn anh là đôi tình nhân chơi một đêm tới ngủ bù, vội vàng gửi chìa khóa cho Khương Từ Niên, đôi mắt của Lê Đông bị Khương Từ Niên một phen che lại, đem cô ôm vào trong ngực thô bạo hướng thang máy đi đến.

Khóa cửa ngại.

Khương Từ Niên bước nhanh hướng tới chỗ cô, uốn gối hướng tới bụng của cô đột nhiên đỉnh đầu, biểu tình của anh căm hận liền mí mắt đều ở run rẩy, Lê Đông ngã trên mặt đất cuộn tròn thân thể lại, che bụng lại, bị anh một chân lại một chân mà hướng tới bụng mà đá!

Anh dùng sức như trâu đá lên bụng, làm cho dạ dày của Lê Đông đều đảo loạn một phen, toàn bộ thân thể như là bị người nhét trong một cái khăn lông, khí trong bụng đều bị đạp ra ngoài, đến thở của không ra hơi.

“Chạy! Anh bảo em chạy! Nói yêu anh như vậy lại không nói hai lời liền rời khỏi anh? Em coi ông đây là thứ thiểu năng trí tuệ à!”

Cơ thể của Lê Đông bị anh đá đến mép giường, sau lưng nện ở chân giường làm bằng gỗ, Khương Từ Niên đeo một đôi giày thể thao, đế giày to hướng tới mu bàn tay đang che lại bụng của cô dẫm lên thật mạnh, Lê Đông trừng lớn mắt cứng lưỡi hít thở không thông, đôi mắt vốn trong sáng linh động trở nên dữ tợn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận