Chương 131

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 131

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nước tiểu lấp kín lỗ mũi, đến nỗi khiến cô bị sặc, cô vốn đang rất khát nước mà trận nước tiểu này cứ như đã giảm bớt cơn khát của cô, theo bản năng cô muốn mở miệng đón lấy thêm.

Khương Từ Niên lạnh lùng cong cong môi: “Thích uống? Vậy uống thêm nhiều vào.”

Lê Đông đột nhiên thanh tỉnh, nhưng cũng đã muộn, Khương Từ Niên ngồi xổm xuống, mạnh mẽ làm khớp hàm của cô mở căng ra, đặt dương vật to vào trong miệng, dòng nước tiểu ấm nóng lấp đầy khoang miệng cô.

Lê Đông trừng lớn đôi mắt giãy dụa kịch liệt, sống chết cũng không chịu nuốt chúng xuống, đầu nấm xi ra nước tiểu vào trong miệng cô, mùi vị tanh tưởi khiến nước mắt cô chảy xuống, cô muộn màng kêu lên, chất lỏng chảy ra từ trong miệng rơi xuống làm ướt đẫm, cả người cô đều dính phải.

Nếu là lúc trước, anh chắc chắn sẽ cho dương vật vào miệng Lê Đông sớm hơn!

Khương Từ Niên cắn chặt răng, căm ghét nhìn người phụ nữ đang mềm nhũn trước mắt mình, anh rút dương vật ra, tay che miệng Lê Đông lại, điên cuồng ấn cô lên nền gạch: “Nuốt cho anh! Nuốt xuống mau!”

Lê Đông thống khổ híp mắt, cho đến khi anh nghe thấy một tiếng “ực”, liền khiến cô há miệng ra, nhìn thấy đến một giọt nước tiểu cũng không còn thì mới buông cô ra rồi đứng dậy, lấy vòi hoa sen từ trên vách tường xuống, mở khóa vòi xịt, dòng nước lạnh băng tưới xuống người cô.

Lê Đông giương miệng nuốt đi thứ chất lỏng khó uống đó, do cô đã mất nước tới cực hạn, giờ khắc này căn bản không để bụng vừa nãy đã uống nước tiểu của anh, cô chỉ muốn sống sót.

Mái tóc đen đẫm nước dính ở chiếc cổ bị thương của cô, cô bị sặc đến mức ho khan, không màng khó chịu vươn đầu lưỡi đón lấy dòng nước lạnh chảy từ trên xuống, chật vật nhắm mắt lại, giống như đang làm một chú chó.

Khương Từ Niên không làm cô được, liền tìm ra những trò tra tấn mới lên cơ thể cô, không chỉ là pháo cơ, anh còn bắn cả nước tiểu vào trong bụng cô, dùng dương vật giả lấp kín, ấn bụng cô xuống, cho đến khi mắt nhìn không thấy nó nữa mới vừa lòng.

Khương Từ Niên bắt cô quỳ gối bên chiếc sô pha, không ngừng lặp lại câu nói: Em yêu Khương Từ Niên

Cô bị thương ở chân, quỳ chưa đến năm phút đã bị cảm giác áp bách thần kinh truyền đến mà thấy đau đớn, Lê Đông cầu xin anh, ngược lại bị anh đánh bàn tay, Khương Từ Nam nắm tóc cô, tàn nhẫn quở trách: “Tôi không có cho phép cô dừng lại để nói những câu không chuẩn này.”

Lê Đông quỳ không được, đôi tay chống ở mặt đất, cũng giảm bớt phần làm trọng lượng lên cẳng chân, trong bụng chứa đầy nước tiểu mà căng trướng thành một vòng cung.

Cô nghẹn đến mức khó chịu, quỳ bò trên mặt đất, cái bụng đang rũ xuống càng thêm nặng khó chịu, bất đắc dĩ đành phải đỡ lấy bụng, chỉ dùng một bàn tay run rẩy chống xuống mặt đất.

Khương Từ Niên ngồi trên chiếc sô pha đơn, hai tay đan vào nhau đặt ở trước người, vừa dựa vừa nhắm mắt, không chút quan tâm mà nghe cô thống khổ lặp lại từng câu.

Lê Đông quỳ gố bên chân anh, nước mắt rơi liên tiếp xuống tấm thảm, miệng lưỡi khô khốc nhưng không dám dừng lại, mỗi một câu cô đều dùng hết toàn lực: “Em yêu Khương Từ Niên, em yêu Khương Từ Niên.”

Ban đêm, ngoài cửa sổ nổi lên những trận pháo hoa, một tiếng rồi một tiếng “bùm” quanh quẩn trong căn phòng yên tĩnh.

Pháo hoa nổ ra nhiều màu sắc sặc sỡ, giống như những viên thủy tinh, không trung xẹt qua những độ cong rực rỡ, hướng đến mặt đất mà rơi xuống.

Trên giường chất đầy những dải băng dính máu vừa mới được thay thế, Lê Đông si mê nhìn cảnh đẹp trên bầu trời sáng lạn, cả bầu trời cửa tòa thành được vô số pháo hoa thắp sáng.

Cô nhớ ra, hình như là chào đón Tết.

Khương Từ Niên gọi cho Quan Xuyên ở trong phòng vệ sinh, cánh cửa phòng đóng lại hoàn toàn ngăn cách tiếng pháo hoa ở bên ngoài.

“Thuốc lần trước còn hay không?”

Ở đầu dây bên kia Quan Xuyên hưng phấn nói với anh: “Cậu đoán xem tôi đã phát hiện được gì!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận