Chương 133

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 133

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lê Đông bị bế xóc nảy ở trong lòng ngực Khương Từ Niên, dựa đầu vào vai, lỗ tai chảy đầy máu, chảy theo cổ hướng vào cổ áo thấm vào.

Pháo hoa nở rộ trên đỉnh không trung, những ánh sáng đa sắc màu nổ ra phân tán trong tứ phía, mọi người đều dừng chân để nhìn chúng, Khương Từ Niên lang thang không có mục tiêu chạy như điên về phía trước rồi lại đụng phải người đi đường, mồ hôi chảy đầy trán, đôi môi tái nhợt không ngăn được run rẩy, dùng sức ôm chặt thân hình gầy yếu của cô.

Máu của cô tựa hồ theo anh chạy vội mà khô lại, cảm giác như hơi thở hấp hối của hô trong ngực anh cũng đang dần dần biến mất, tựa hồ sẽ biến thành một bó pháo hoa nổ tung sau đó biến mất mãi mãi không thấy, sáng lạn đến mức tận cùng sau đó là bóng đen vô tận.

Cả người Khương Từ Niên nặng nề nhuệ khí như càng ngày càng bị rút mòn, hèn mọn mà cầu xin cô không chết, dọc theo đường đi anh không ngừng nhắc đi nhắc mãi, lặp đi lặp lại nói sẽ cứu được Lê Đông, cô ấy sẽ ổn thôi.

“Sẽ không có việc gì, sẽ không có việc gì…… Sẽ không có việc gì.”

Chẳng sợ anh vĩnh viễn ngạnh không đứng dậy, chẳng sợ vĩnh viễn không có được cơ thể của Lê Đông, anh không bao giờ sẽ đem cô đánh thành như vậy.

Anh muốn đem Lê Đông nhốt lại, vĩnh viễn không thể rời đi anh mà đi, vĩnh viễn đừng bao giờ nghĩ đến cái chết!

Khương Từ Niên ôm cơ thể đầy máu của cô xuất hiện ở phòng cấp cứu bệnh viện, anh chật vật mà miệng phải há to mà thở hổn hển, không đợi anh nói chuyện nhóm bác sĩ liền xông tới, nhanh chóng đem cô từ trong lòng ngực anh rời đi, Khương Từ Niên gắt gao ôm chặt lấy cô không chịu buông.

“Anh làm cái gì vậy!” Bác sĩ liền gào lên với anh: “Anh làm như vậy là muốn cô ấy chết sao!”

Khương Từ Niên bỗng nhiên quay đầu, tận mắt thấy Lê Đông bị người ta đưa đi, anh rũ mắt xuống nhìn vào cánh tay trống trải, trong lòng ngực cảm thấy như mất đi một thứ gì đó, anh hai chân như mất hết sức lực, bị tuyệt vọng kéo xuống địa ngục.

Khương Từ Niên như chết lặng ngay tại chỗ, cảm giác như xung quanh sụp đổ, nhìn về phía giường bệnh của Lê Đông, rất nhiều người vây xung quanh đẩy cô đi.

Tay chân anh không nhịn được mà run rẩy, bên trong khóe mắt lộ ra màu đỏ tươi, nước mắt từng giọt từng giọt mà lã chã rơi xuống, chân tay luống cuống mà không biết nên như thế nào cho phải.

Nhưng mà anh không đợi tới lúc nhận được tin Lê Đông đã bình an, một đám cảnh sát liền vây tới rồi anh đứng trước mặt.

Bệnh viện báo cảnh sát, Khương Từ Niên bị cảnh sát mang đi, trước khi rời đi anh không quên quay đầu lại nhìn chằm chằm Lê Đông bị đẩy mạnh phòng giải phẫu, trường hợp như vậy anh sớm đã trải quá vô số lần, anh không để bụng việc cảnh sát đem anh bắt đi, chỉ để ý Lê Đông có khi nào lại một lần nữa rời bỏ anh mà đi không.

Quý Xương Duệ nhận được tin tức, đi suốt đêm từ Mai Châu thị chạy tới.

Phía trên cũng tiếp đón chu đáo, cục trưởng thậm chí tự mình tới đón tiếp anh, nhưng mà đi vào đồn công an, anh cái gì cũng chưa nói, hướng thẳng tới phòng thẩm vấn đang giam giữ Khương Từ Niên mà đi.

Nghe tiếng, Khương Từ Niên ngẩng đầu, cánh cửa vừa mở ra, một nắm đấm hướng thẳng tới mặt anh giáng xuống!

Khương Từ Niên đang ngồi trên ghế chịu một cú đấm lên ngã xuống đất, Quý Xương Duệ nắm lấy cổ áo anh rồi đè mạnh lên bàn, hướng tới anh mặt một quyền rồi lại một quyền mà giáng xuống.

Tại phòng điều khiển, cục trưởng mặt không đành lòng mà phất tay: “Tắt tắt, đem này đoạn video xóa nhanh đi.”

Nắm tay đánh tới tấp khiến mũi anh chảy máu, xương gò má thì xanh tím dữ tợn, mắt trái bị đấm tới nỗi có cảm giác muốn mù.

Không biết nào cái răng mới được buông lỏng, máu tươi từ anh trong miệng trào ra không ngừng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận