Chương 134

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 134

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quý Xương Duệ dùng khăn giấy chán ghét lau đi vết máu dính trong kẽ ngón tay, xem anh ta cúi đầu không nói, lại hướng tới anh bụng anh ta là một chân!

Khương Từ Niên bị quăng nằm ngã nhào trên mặt đất, vẫn không nhúc nhích nhìn lên trên trần nhà, một con mắt chật vật híp lại, hai mắt thất thần không một chút sức sống như một cái xác không hồn.

“ Nếu không phải mẹ mày yêu cầu, thì tao đã sớm đã đánh chết mày rồi!”

Khương Từ Niên không rên một tiếng, Quý Xương Duệ đuôi mắt xuất hiện nếp uốn vì quá tức giận, đem anh từ trên mặt đất bắt lại, Khương Từ Niên đầu ngửa ra sau, bộ dạng nửa chết nửa sống bộ của anh lại bị quăng ra cho ăn tiếp một cái tát.

“Từ hôm nay trở đi, tao sẽ không quản mày nữa, lẽ ra tao nên biết mẹ mày và mày rất giống nhau, cô ta thực sự là một kẻ tâm thần, ngay cả mày cũng là may mắn trốn đi! Từ nay về sau mày cũng vào bệnh viện tâm thần mà ở đi!”

“Trả lại Lê Đông cho tôi……” Khương Từ Niên thanh âm nghẹn ngào.

Anh chỉ cần có cô, ngoại trừ cô những thứ khác bất luận là cái gì tất cả đối với anh mà nói đều không quan trọng.

Quý Sương Duệ đem anh ném xuống đất, giận dữ nhấc chân rời đi.

Sau được kể Lê Đông hôn mê bất tỉnh, đã chuyển viện tới bệnh viện tâm thần Mai Châu thị rồi.

Khương Từ Niên bị thương phải nằm ở phòng bệnh bên cạnh, nhưng anh không sao cả, anh có Lê Đông rồi, liền tính là ở bệnh viện tâm thần cảm giác cũng rất hạnh phúc.

Anh so với việc ở lại chữa bệnh thì càng giống người thăm khám chăm sóc cho Lê Đông hơn, Khương Từ Niên ra sức chăm lo cho Lê Đông mãi không tỉnh kia, đều đặn thay tã cho Lê Đông, nắm lấy tay cô gọi tên cô, anh thậm chí đích thân đưa tới bánh kem đặt tới đầu giường, vì chờ khi cô tỉnh lại sẽ cho cô một niềm vui bất ngờ.

Ở chỗ này, chỉ cần biểu hiện nghe lời, bất cứ thứ gì bác sĩ đều cấp cho, so với bệnh viện tâm thần truyền thống, nơi này càng thiên hướng quản lý giống viện dưỡng lão hơn, chỉ cần tinh thần người bệnh ổn định là được, là có thể hưởng thụ hết tất cả những đãi ngộ, không phải là có thể ra khỏi bệnh viện tâm thần hay không mà là người nhà bệnh nhân có nguyện ý đưa bệnh nhân vào đây hay không?

Quý Xương Duệ đem anh nhốt ở nơi này, liền không nghĩ tới đem Khương Từ Niên thả ra đi, nhưng để anh ta ở bên cô gái kia thì mọi chuyện lại trở nên khó giải quyết.

Cũng chỉ có cô mới có thể làm cho Khương Từ Niên ổn định cảm xúc, không làm ra hành vi phạm tội nào nữa.

Quý Xương Duệ qua loa liền ra quyết định.

Nếu có thể ổn định một đứa con thường xuyên phạm tội giết người, chi bằng cứu lấy tính mạng của những người khác, huống chi, Khương Từ Niên yêu cô như vậy, càng sẽ không để cô chết.

Bác sĩ đẩy cửa ra, người trong phòng bệnh liền ý đồ lao tới, anh ngăn ở trước mặt cô: “Trở về.”

“Thế này là thế nào!” Lê Đông kéo miếng thạch cao cố định đùi phải, dựa vào vách tường run rẩy khóc hướng tới anh mà cầu cứu, mái tóc dài dính vào khuôn mặt trông thật đáng sợ, mấy cây toái phát dính ở khóe miệng.

Nam bác sĩ lạnh nhạt nhìn thoáng qua trạng thái tinh thần của cô. Tất cả ống trên người đều bị cô rút ra, hiển nhiên là vừa tỉnh lại nên tinh thần vẫn chưa ổn định.

Anh lấy bút trong túi áo trước ngực, viết lên bệnh án.

“Nơi này là bệnh viện, chân của cô trước mắt vẫn không thể hoạt động, để tôi đỡ cô lên giường.”

Anh nói xong liền nắm lấy cánh tay cô. Lê Đông giãy giụa giữ chặt khung cửa: “Không cần! Ai đó cứu tôi với. Tôi muốn được về nhà, tôi không cần chưa trị tại đây!”

“Nơi này mỗi người tới đều nói như vậy. Cô tuy rằng không có bị yêu cầu cưỡng chế trị liệu, nhưng cũng tốt nhất đừng làm ra những hành động đó.”

Lê Đông không rõ anh ta đang nói cái gì. Anh đem bút bỏ vào túi áo trước ngực, đi thẳng đến bên cạnh Lê Đông, đánh dấu trên áo blouse trắng: Mai chuyển sang bệnh viện tâm thần.

Bình luận (0)

Để lại bình luận