Chương 137

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 137

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bác sĩ ở nơi này chưa bao giờ hỏi đến tình trạng tâm lý của Lê Đông, bọn họ chỉ phụ trách trị liệu cho Khương Từ Niên.

Thậm chí còn coi Lê Đông trở thành một mảnh giấy dùng để phán đoán cảm xúc của Khương Từ Niên, mỗi ngày ghi chép miệng vết thương ở trên người cô, dùng bình luận chẩn đoán bệnh cho Khương Từ Niên.

Lê Đông nhận định mục đích duy nhất mà cô bị nhốt ở nơi này, chính là dùng để ổn định cảm xúc của Khương Từ Niên, chẳng sợ cho dù cô không phải là bệnh nhân tâm thần, để biến thành người bệnh tâm thần, cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn.

Lê Đông mơ thấy Khương Từ Niên biến thành một con chó, khom lưng uốn gối bị gạt ngã mất khống chế ở dưới thân của cô, tròng mắt đen bóng ướt át lôi cuốn cầu xin cô yêu thương.

Nhưng một khi tỉnh lại, cô mới chính là con chó kia, Khương Từ Niên thay tã giấy sũng nước cho cô, lau khô thân mình.

Anh vuốt ve chân của cô, lòng bàn tay thô lẹ cọ xát xuống xúc cảm mềm mại trong lòng bàn tay, cười đến lòng không đậu.

Tứ chi của Lê Đông không còn sức lực, mềm như bông để mặc cho anh đùa nghịch: “Thật là mềm, giống như tay mèo.”

Khương Từ Niên bẻ bắp đùi của cô ra, xoa xuống âm đế của cô, ngay cả mấy cọng lông tóc thưa thớt ở bên trên cũng yêu thích không buông tay, anh nhẹ nhàng túm hai lần, làm cô đau đến giãy giụa lên.

Mấy cọng lông tóc uốn cong bị anh túm lấy, Khương Từ Niên niết tay chỉ xoay tròn, quét hai cái trên âm đế của cô.

“Tại sao chỗ này lớn lên lại xinh đẹp như vậy, phùng đến hút thành một khối, chờ anh tốt, anh nhất định sẽ làm em sướng.”

Khương Từ Niên nâng chân trái của cô giơ lên, nằm sấp xuống đi hôn hôn háng mềm mại của cô, khối thịt mềm kia vừa mỏng vừa đẹp, anh dùng sức mút cắm ngậm ở trong miệng.

Lê Đông nắm lấy khăn trải giường nhăn đi, đau đớn nức nở, âm thanh của anh khàn khàn bệnh trạng si cuồng: “Đều là của anh, tất cả đều là của anh, ai cũng đừng hòng cướp lấy.”

Bắp đùi trắng nõn bị hút đến viêm đỏ, xung quanh giữa lõm thịt còn đâu răng rõ ràng, nước miếng dính nhớp nháp thành một mảnh.

“Em biết không.” Khương Từ Biên vuốt ve dấu hôn, bình tĩnh lạnh nhạt, cảm xúc bình thường không đến quá mức: “Vì muốn làm em sướng, anh đã làm khuyên lưỡi.”

“Nhưng anh vừa mới làm xong, mới biết em muốn chạy, khuyên lưỡi vừa mới làm được một ngày đã bị anh gỡ xuống, anh thề với bản thân, sẽ không làm em sướng, anh chỉ muốn đời này của em đều là thống khổ, xìn em sau này còn dám rời khỏi anh nữa hay không.”

Anh ngẩng đầu lên nhìn về phía Lê Đông, mí mắt nửa rũ như buồn ngủ, trên gương mặt kia là cảm xúc đạm mạc, không hề có tính công kích.

Lê Đông không dám chờ mong gì với anh, tay của anh tiếp tục nắm lấy bắp đùi của cô, mà tay phải của cô, nỗ lực bên cạnh bái giường, chờ đợi động tác tiếp theo của anh, chuẩn bị lúc nào cũng có thể ấn gọi người.

Ánh mắt của cô né tránh bất an, thật sự đã sớm coi anh thành dã thú ăn thịt người, hình tượng của Khương Từ Niên ở trong lòng cô đã sớm bị bôi đen.

Âm thanh của Khương Từ Niên nhẹ như là được nói ra từ trong yết hầu: “Nếu như em không chết thì nên sống tốt, tốt nhất là vĩnh viễn cũng sẽ không chết, cho dù bị anh chơi như thế nào cũng sẽ không đổ máu, thật là tốt biết bao.”

Anh lẩm bẩm tự nói, như si như mộng, Khương Từ Niên chỉ là sợ hãi cô chết mà thôi, nếu không phải như vậy, vậy thì bây giờ cô đã sớm bị anh ấn ở dưới thân cuồng tấu.

“Lê Đông.” Khương Từ Niên đột nhiên tới gần cô, Lê Đông điên lên đá chân thét chói tai, cô bị tra tấn đến suy nhược thần kinh, Khương Từ Niên nhìn thấy cô lại bắt đầu mất khống chế, bất đắc dĩ mà giữ chặt chân trái của cô, chỉ có thể chờ cô đi tiểu xong thì tiếp tục nói chuyện với cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận