Chương 138

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 138

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lê Đông phát điên lên tiếng khóc lớn, cảm xúc mất khống chế xấu hổ làm cho cô không biết phải làm sao, nhưng bất luận như thế nào cô cũng không thể khống chế được, nước tiểu ấm áp nhuộm chăn giường, chảy xuôi dưới thân cô ướt thành một đoạn.

Khương Từ Niên bế cô đi vào phòng tắm, không chê phiền phức mà tắm rửa sạch sẽ cho cô, mặc dù Lê Đông cảm thấy bản thân không thể chấp nhận được, anh cũng cảm thấy khinh thường những cái dơ bẩn này.

Rốt cuộc thì việc Lê Đông bị mất khống chế, cũng là do bị anh đánh.

Quý Xương Duệ thay đổi bộ đồ bệnh nhân trên người của Khương Từ Niên, đến phòng bệnh cách vách nói chuyện cùng với Khương Khánh.

Anh mặc áo hoodie màu xanh nước biển và quần màu đen, gõ vang lên phòng bệnh của Khương Khánh.

“Vào đi.” Quý Xương Duệ theo giọng nói.

Đẩy cửa ra, Khương Khánh yên tĩnh ngồi ở trên giường bệnh nhìn anh, tóc dài nhu nhược vòng qua cổ đặt ở trước ngực, bà nghiêm túc nhìn bộ dáng của anh khiến Khương Từ Niên cảm thấy khó chịu.

Thời điểm lúc mới bắt đầu nhìn thấy anh đã không có điên khùng, nhưng bà vẫn gầy ốm, gương mặt thịt ao hãm vào, không có một chút thịt dư thừa nào.

“Đây là con trai của chúng ta, nó là Khương Từ Niên.” Quý Xương Duệ nắm tay bà, dịu dàng vuốt ve qua lại cánh tay của bà.

Khương Khánh nhìn thiếu niên bên cạnh, trong miệng thì thầm: “Khương Từ Niên… Khương Từ Niên.”

Hốc mắt ao hãm của bà xuất hiện tang thương, nếu như gầy thêm một chút nữa, thì cả người sẽ biến thành bộ xương khô.

Bị ánh mắt đánh giá, khiến cho Khương Từ Niên cảm thấy cực kỳ phiền chán, banh mặt đứng ở mép giường vẫn không nhúc nhích.

Bỗng nhiên nhìn thấy tay phải run rẩy của và, dường như muốn nâng lên sờ anh, cánh tay giống như da bọc xương, tràn ngập lỗ kim và ứ thanh đậm đặc.

“Con trai…” Khương Từ Niên dường như nghĩ tới, lắc đầu xa lạ với Khương Từ Niên, thần sắc khó nén được sự thất vọng: “Nó không phải, không phải con trai của tôi…”

“Con trai, nhỏ nhỏ, gầy gầy, sẽ ngồi xổm ở một góc…”

Cơ thể của Khương Từ Niên cao 1m9, sắc mặt lạnh nhạt cúi đầu nhìn chăm chú bà, bộ dáng lực uy kiếp kia không thể kém hơn bao nhiêu so với Quý Xương Duệ.

Quý Xương Duệ lại vuốt vai bà, cười đến vui vẻ, nhẹ tiếng nói, hướng dẫn từng bước: “Không phải con trai của em, chúng ta lại sinh thêm một đứa có được không, sinh thêm một đứa, chính là con của chúng ta.”

Cha vô sỉ mặt dày, đứng ở trước mặt con trai dõng dạc nói những lời nói như vậy, khoé miệng của Khương Từ Niên xả chê cười, nhìn Khương Khánh cũng chưa cho ông bất kỳ phản ứng gì, để một mình ông si tâm vọng tưởng, liền cảm thấy người đàn ông này là trò cười..

Quý Xương Duệ đối với việc bà không nói lời nào cũng coi như bình thường, cho bà dùng thuốc an thần, đã tăng liều thuốc bình thường, mỗi bữa cơm của Khương Khánh, đều được bỏ thuốc ức chế hệ thống thần kinh và thuốc tăng cân, bà chỉ nói một hai lời nói, cũng đã dùng hết sức lực của toàn thân.

Khương Từ Niên không hiểu tại sao ông lại tìm được Khương Khánh, rõ ràng là bốn năm trước, muốn hết tất cả biện pháp cũng không tìm được, ông vẫn luôn cho rằng Khương Khánh bị người nhà của bà đưa ra nước ngoài, cũng khiến cho ông phải tìm vô số quốc gia.

Quý Xương Duệ hút thuốc ở trong phòng bệnh, cách cửa kính chặn sương khói, ông trầm tĩnh ngồi nhìn người ở trên giường bệnh, nói với Khương Từ Niên.

“Một nhà của bà đã bị kẻ thì phóng hoả thiêu chết, mẹ của con tránh ở bệnh viện tâm thần nên đã tránh được một kiếp, bởi vì bệnh viện chậm chạp không thể liên lạc được với người nhà của bà, nên đã tìm tới chồng trước là ba đây.”

Quý Xương Duệ cắn điếu thuốc hút sâu một ngụm, sương khói bay trở ra, bao trùm một tầng mông lung ở trên mặt của ông, dường như ông còn chưa bình tĩnh trở lại, mỗi khi nhớ tới chuyện này, ông đều cảm thấy may mắn vì Khương Khánh không xảy ra chuyện gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận