Chương 139

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 139

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hẳn là sau khi ba và bà ấy ly hôn, đã có bệnh tâm thần, thời gian bà ấy nằm viện là bốn năm trước, lão già kia vì không muốn ba tìm thấy bà ấy, đã hao hết tâm tư, thế mà lại đưa bà ấy vào trong cái nơi này.”

Khương Từ Niên nghe thấy oán giận của ông, không hề dao động, lời này cũng không giống như là đang nói cho anh nghe, ngược lại là vì để giảm bớt sự khẩn trương, mới lầm bầm lầu bầu.

Khi còn nhỏ, ông đánh Khương Khánh như thế nào, đều bị Khương Từ Niên thấy ở trong đáy mắt, đến nay vẫn nhớ rõ ông nắm cơ thể của bà điên cuồng đâm trên tường như thế nào, một màn kia đã trở thành bóng ma vẫn luôn lảng vãng ở trong thời thơ ấu của anh.

Bây giờ cư nhiên lại thay đổi hình thức sinh hoạt tốt cùng với bà, phương thức chuộc tội này không khỏi quá mức buồn cười, sớm biê ý như thế tại sao lúc trước còn làm.

Khương Từ Niên đang muốn nhấc chân rời đi, liền nghe thấy Quý Xương Duệ nói ở sau người: “Con đã dứt khoát tra tấn cô gái nhỏ con thích kia thành hết bệnh tinh thần rồi, ngược lại như vậy cũng tương đối dễ khống chế, ba cũng không cần phải nhọc lòng vì con nữa, đỡ phải chuyện mỗi ngày con nổi điên vì con bé.”

Khương Từ Niên nắm lấy lượng lớn thuốc bỏ vào trong miệng, dòng nước trong xâm nhập vào trong miệng, hỗn hợp con nhộng và viên thuốc, theo yết hầu lăn lộn nuốt xuống.

Uống thuốc một vòng, anh vẫn cứ tức giận bực bội không có bất kỳ thay đổi gì, bác sĩ nói muốn anh chậm rãi kích thích điều trị, không thể sốt ruột.

Khương Từ Niên bực bội mà ném ly nước lên trên mặt đó.

Đi con mẹ nó điều trị, cái bệnh đơn giản như vậy mà tên bác sĩ chó cũng không trị hết.

Ly nhựa đụng vào góc tường dừng lại, người ở trên giường cả kinh, túm động cánh tay bị trói xích phát ra âm thanh chói tai.

Lê Đông sợ hãi muốn trốn anh, nếu không phải vì bị xích sắt trói lại, thì đã sớm lẻn đến nơi cửa sổ.

Cảm xúc của Khương Từ Niên bất ổn, uống thuốc xong hiển nhiên tình tình của anh trở nên táo bạo hơn so với bình thường, anh quay lại trừng mắt giận nhìn Lê Đông, nhìn ánh mắt cô coi anh trở thành vật đen đuổi muốn tránh còn không kịp rống to.

“Động cái gì mà động! Nếu không phải tại em thì anh có thể biến thành bộ dáng như bây giờ sao! Đều là bởi vì em, bởi vì em!”

Cô phát run rút vào trong chăn, gương mặt gầy ốm đói đến xương gò má nhô lên, không biết còn tưởng rằng anh cố ý bỏ đói Lê Đông không cho cô ăn cơm.

Khương Từ Niên nghĩ đến chuyện này là bực bội, đứng lên quỳ một gối ở trên giường, ôm đầu cô đè ở trên giường, nghiến răng nghiến lợi: “Đừng có lộ ra dáng vẻ này cho anh xem! Em cố ý muốn tra tấn anh có phải hay không, em biết anh sợ em chết, em mẹ nó cố ý không ăn cơm, em cảm thấy như vậy thì anh sẽ không có biện pháp khống chế em hay sao!”

Lê Đông rõ ràng chưa nói một câu nào, cô chỉ là bị doạ đến, khi Khương Từ Niên không đánh cô cũng sẽ lúc kinh lúc rống với cô như vậy, đổi lại làm người bình thường, cũng sẽ bị anh ép điên.

“Mẹ nó, mẹ nó! Đừng cho là anh không cương đứng dậy được thì anh không thể làm em, ông đây làm theo có dương vật! Chơi!”

Khương Từ Niên lấy chìa khoá trong túi đồ bệnh nhân ra, cởi bỏ xiềng xích trên cổ tay của cô, trực giác mách bảo Lê Đông có cảm giác không ổn, một cái tay khác của cô phải đi ấn gọi người.

“Em muốn tìm chết!” Khương Từ Niên nắm lấy hai cánh tay của cô hung hăng véo một cục, cô thống khổ kẹp chặt bả vai lại kêu thảm thiết, Khương Từ Niên liền lôi túm, kiềm chế cánh tay của cô kéo vào trong phòng tắm.

Lê Đông quỳ ở trên mặt đất, chân bó thạch cao cũng không có cách nào uốn lượn, bị anh dùng sức nghiền áp đến tuyệt vọng, sinh sôi nhìn bản thân bị kéo vào trong phòng tắm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận