Chương 141

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 141

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đôi môi Lê Đông run run thì thào: “Đừng tới đây…… Đừng tới đây……”

Khương Từ Niên ngồi xổm xuống trước mặt cô, đặt khăn lau lên mái tóc ướt đẫm, để toàn bộ đuôi tóc lên khăn khô, trúc trắc xoa nhẹ giúp cô làm khô tóc.

“Đừng sợ, anh đang giúp em lau tóc mà, sao lại run rẩy mạnh như thế chứ, không lau khô thì chút nữa sẽ bị cảm mất.”

Anh dùng giọng điệu ôn nhu, cứ như người vừa lôi cô vào phòng tắm để tra tấn lúc nãy không phải là anh.

Thân thể đang run rẩy mãnh liệt của Lê Đông mau chóng bình tĩnh trở lại, cô dùng ánh mắt không dám tin tưởng nhìn tên Khương Từ Niên lật mặt như bánh tráng trước mặt, cô biết rằng khi tâm tình anh vui vẻ thì sẽ một yêu hai chiều, ngược lại những lúc tâm trạng không tốt, cô sẽ chỉ là một món đồ chơi trong tay anh.

“Em muốn về nhà……” Lê Đông run rẩy mếu máo, nước mắt ào ạt chảy xuống, đem tất cả ủy khuất dưới đáy lòng hoàn toàn bộc phát ra ngoài: “Em muốn về nhà! Em muốn về nhà!”

“Về như thế nào đây.” Khương Từ Niên cười khẽ bên tai cô, lộ ra nét cười khinh miệt, hơi nghiêng nghiêng đầu: “Em làm gì có nhà cơ chứ, không lẽ ba mẹ em lại nguyện ý nhận em làm con hay sao, nhớ rõ đây, em chỉ là một đứa mồ côi như một quả bóng cao su rách nát bị người ta đá qua đá lại mà thôi.”

“Chẵng lẽ em cho rằng chỉ cần tìm thấy mẹ là có thể có một mái ấm ư? Quan Xuyên nói, mẹ em không tìm thấy tin tức của em, còn vui vẻ ra mặt đấy, em thử nhìn lại cái thứ gọi là ba mẹ của em mà xem, bọn họ đều muốn làm em biến mất trên cõi đời này, ngoại trừ anh ra, không ai muốn em xuất hiện trên thế giới này hết, hiểu không?”

Anh chậm rãi nhả ra từng chữ, Lê Đông cũng thành thật chăm chú nghe anh nói, ngốc nghếch tự hỏi.

Khương Từ Niên tiếp tục giúp cô lau tóc, ngồi xổm trước mặt cô, bao phủ thân mình nhỏ gầy trong góc tường, tấm lưng to rộng che chắn Lê Đông kín mít.

Giọng nói nghiêm khắc của anh từ đỉnh đầu cô truyền xuống, ấm áp quanh quẩn xung quanh cô gái nhu nhược: “Nếu em không nghe lời, vậy tôi cũng chẳng cần em nữa.”

Bệnh viện tâm thần cách hai tuần sẽ dành ra một ngày cho người bệnh thoải mái hoạt động trên bãi cỏ trống trải ở sân sau.

Khương Từ Niên nghe thấy có thể đưa cô ra ngoài liền mau chóng giúp Lê Đông lôi nước tiểu bên trong ra, tắm rửa sạch sẽ, sau đó mặc cho cô một chiếc váy mới.

Anh cắn đứt nhãn dán sau váy, trước đó anh đã cố ý thuyết phục bác sĩ cho phép anh mang váy tới. Để mua được cái váy này anh đã chọn lựa trên tạp chí một hồi lâu, chỉ nhìn trúng mỗi chiếc này là phù hợp với Lê Đông nhất.

Váy chiffon màu xanh lam, ren trắng dọc theo cổ áo được buộc thành nơ con bướm, Lê Đông rất hợp với loại phong cách này, làm cô thoạt nhìn vừa đơn thuần vừa vô hại.

Váy dài che khuất thạch cao trên đùi cô, mắt cá chân trái bị một cái xích sắt thô to bó chặt, một đầu khác móc vào xe lăn để phòng ngừa vạn nhất, Khương Từ Niên dù sao vẫn rất lo sợ cô sẽ chạy trốn.

Anh lại phủ lên người cô một chiếc áo khoác lông, đẩy xe lăn, theo bác sĩ đi ra khỏi phòng bệnh đi tới sân cỏ sau bệnh viện, đặt cô phơi nắng dưới ánh mặt trời.

Gọi là sân cỏ nhưng thực chất chẳng có chút thảm thực vật nào, bốn phía trống huơ trống hoác, tường cao bao vây, không gian như vậy chỉ cần liếc qua liền nhìn không sót thứ gì, đó là điều cần thiết để bác sĩ có thể dễ dàng theo dõi tình trạng của bệnh nhân.

Khương Từ Niên ngồi xổm bên cạnh xe lăn, nắm tay cô, an tĩnh nhìn bệnh nhân tùy ý đi qua đi lại trên sân cỏ.

Anh nhẹ nhàng đặt đầu lên tay vịn của xe lăn, hưởng thụ một chút yên tĩnh, đã rất lâu Lê Đông chưa được nhìn thấy ánh mặt trời, ngẩng đầu ngốc lăng nhìn lên không trung, cũng mặc kệ ánh sáng chiếu đến chói mắt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận