Chương 144

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 144

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phần rễ cây kia có sức lực vô cùng lớn, chúng quấn chặt lấy chân cô mà hung hăng siết chặt bẻ gãy chân cô, Lê Đông đau đớn tới cả khuôn mặt trắng bệch, lăn lộn trên mặt đất khóc lóc kêu to như sắp chết, tuy nhiên loáng thoáng bên tai lại vờn quanh lẩn quẩn có liên tiếp những âm thanh nghẹn ngào khóc lóc đang không ngừng lặp đi lặp lại gọi tên cô: “Lê Đông, Lê Đông, Lê Đông!”

Tiếng gọi không ngừng của Khương Từ Niên kéo cô từ cảnh hư vô mờ mịt trong mơ tỉnh dậy, cô mở hai mắt ra, nhìn thấy cẳng chân mình bị trật khớp đã được băng bó treo lên ở giữa không trung để tránh va chạm, chỗ mắt cá chân là một phần thạch cao dày nặng bao bọc cố định.

Lê Đông cố gắng làm tinh thần mình tỉnh táo lại, cô tự hỏi sao bản thân mình lại còn có thể sống sót chứ, rõ ràng cô nhớ mình đã từ trên mái nhà cao ngất kia ngã xuống mà.

Vì cái gì chỉ có chân bị thương một chút như vậy? Vì cái gì chứ?

“Hu hu hô… Ô ô!” Khương Từ Niên ôm chặt cổ cô mà khóc nức nở đến mức khàn cả giọng, thân thể Lê Đông bị anh ôm chặt không ngừng run rẩy, cánh tay anh siết chặt hai thân hình vào bên nhau, phần ngực bị đè ép mạnh mẽ có hơi có chịu, cảm giác dường như bản thân cô cũng đang bị bóng đè, bên tai là tiếng khóc lóc kêu lớn không ngừng đến từ Khương Từ Niên.

Tìm được đường sống trong chỗ chết cũng không làm cho Lê Đông cảm thấy may mắn, mà ngược lại càng khiến cô không biết rốt cuộc vì cái gì cô vẫn còn sống thế này nữa.

“Tôi muốn về nhà…”

Đã hai ngày trôi qua mà không có uống nước nên cổ họng khô khốc, trong giọng nói của cô có chút thô ráp khó nghe lại kèm theo chút âm thanh nghẹn ngào.

Khương Từ Niên khóc đến thở không ra hơi, nhưng vẫn cố gắng gật đầu đáp lại cô, hô hấp ngập ngừng đứt quãng vì trận khóc lóc mãnh liệt đánh sâu vào, âm thanh nghẹn ngào nói: “Được, về nhà… Về nhà, anh mang em quay về nhà.”

Sự việc Lê Đông nhảy lầu làm cho bệnh viện phải tiến hành sắp xếp theo dõi với mức độ cao hơn, cô bị nhốt ở trong phòng, có hai người bác sĩ nghiêm túc luôn theo bên cạnh trông giữ cô, còn có Khương Từ Niên nữa.

Quý Xương Duệ biết được tình huống này liền dặn dò bệnh viện đừng để cho bọn họ đi ra ngoài.

Đồng thời, đây cũng như cho anh một lời nhắc nhở, đó chính là Quý Xương Duệ anh nhất định không thể để cho Khương Dịu ra khỏi phòng bệnh một bước nào, nói không chừng sẽ rất có khả năng lại xuất hiện một Lê Đông thứ hai.

Đêm tối khuya khoắt.

Trên hành lang yên tĩnh, có bác sĩ trực ban theo thường lệ, thông qua cửa kính trên cửa hướng mắt nhìn vào trong phòng bệnh quan sát động tĩnh bên trong.

Phòng bệnh của Khương Từ Niên còn chưa có tắt đèn, trên giường phồng lên một bọc lớn trông như có người đang nằm ở bên trong, dáng người nghiêng về một bên an tĩnh mà ngủ say.

Bác sĩ nhẹ nhàng gõ lên cửa phòng một cái, nhưng chưa đợi người bên trong phòng đáp lại, thì người bên ngoài đã nắm lấy tay nắm cửa mở ra bước vào trong.

“Phanh!”

Bỗng có một vật thể cứng rắn hung hăng va chạm mạnh mẽ vào cẳng chân của người bác sĩ vừa bước vào, âm thanh trầm đục vang lên thể hiện rõ lực va chạm nặng nề, người bác sĩ kia ngay lập tức khuỵu gối, quỳ xuống mặt đất.

Trong tay Khương Từ Niên cầm một cây gậy sắt, ánh mắt lạnh lùng nhìn chăm chú vào thân người đã ngã khuỵu trước mặt mình, nằm ở trên mặt đất. Mí mắt anh do khóc mà sưng húp nhói đau, ấy thế nhưng giờ phút này sâu trong đôi mắt anh mang đầy ý lạnh, không hề nhìn thấy nửa phần đau thương buồn khổ nào.

Anh đưa tay đóng cửa lại, bước tới cạnh giường bế người đang nằm trên đó lên, cẩn thận đặt ngồi vào xe lăn.

Khương Từ Niên dùng dây thừng buộc ngang eo Lê Đông rồi dùng sức quấn quanh thân xe lăn, ngay cả tay cô cũng buộc chặt cố định lại, tiếp đó lấy áo khoác che đậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận