Chương 146

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 146

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bầu trời đêm đen tối âm u, trong không trung bao phủ một màu đen nhánh bao la rộng lớn, mọi khung cảnh như bị bóng đêm nuốt chủng, mơ hồ không thấy rõ, bầu trời đêm như một tấm chăn dày nặng tối đen không một ngôi sao.

Nhiệt độ ban đêm xuống thấp, không khí lạnh lẽo đến khiến người ta phát run, từng cơn gió đêm rét lạnh thổi đến làm cho cả khuôn mặt Lê Đông như bị đông lạnh trắng toát một mảnh, Khương Từ Niên đẩy xe lăn cô từ phía sau, một đường đi thẳng hướng tới lối ra bên ngoài bệnh viện tâm thần, đi đến nơi thành thị với đường phố giăng đầy đèn đường tỏa sáng.

Anh rút hết tiền trong thẻ ngân hàng ra, tiếp theo bao hết toàn bộ thuyền đánh cá ở bến tàu, ngồi lên một chiếc tàu di chuyển ra khỏi đảo lúc ba giờ sáng.

Động cơ phía đuôi thuyền phát ra tiếng “Ong ong” quấy nên một đám bọt nước, Khương Từ Niên ôm cô từ trên xe lăn xuống tàu, đặt cô ngồi ở trên boong tàu, ở trên bầu trời đêm tối đen không nhìn rõ được ngôi sao, từng áng mây đen dập dìu lơ lững lãng đãng trôi đi, bao quanh là mùi nước biển trộn lẫn với mùi tanh của các loài cá trong nước, xen lẫn là cơn gió lạnh thấu xương, mọi thứ hòa trộn vào nhau khiến cho mỗi lần hô hấp đều trở nên khó khăn nhọc nhằn.

Trên mặt Khương Từ Niên dạt dào ý cười vui vẻ hạnh phúc, anh dán lên khuôn mặt lạnh như băng của cô, giống như một chú chó nhỏ mà không ngừng củng củng ở trên mặt Lê Đông.

Cả người Lê Đông không còn sức lực, ngay cả một ngón tay cũng không nhấc lên nổi, hai mí mắt nặng nề cố gắng nhướn lên, hàng mi dày lay động trong gió tựa như hai cánh bướm dập dìu, từng cơn gió biển ù ù thổi qua tai, âm thanh động cơ tàu ầm ầm vang lên càng lúc càng lớn, cô có thể cảm nhận được tốc độ con tàu đang tăng tốc nhanh hơn.

Khương Từ Niên ngồi bên cạnh gần như cố gắng ngăn chặn hết gió lạnh thổi tới, ngay cả chiếc áo khoác dày lấy từ người ngư dân trên tàu cũng dùng để cho cô đắp lên người.

Bầu trời lấp lánh ánh sau tựa như khơi gợi lên tự do khát vọng trong người Lê Đông, cô nằm ở trên đùi anh, cũng không biết là nên tự thương tiếc cho chính mình, hay vẫn là nên cảm thấy may mắn bởi vì tự sát không thành mà bây giờ có thể thoát khỏi cuộc sống bị giam cầm canh giữ.

Sau khi đến bờ, Khương Từ Niên bắt một chiếc xe, tiếp đó một đường chạy về Ninh Thị.

Chờ sau khi Lê Đông tỉnh ngủ, trước mắt đã lại là hoàn cảnh mà cô quen thuộc, cô đang nằm ở trên giường lớn trong khách sạn, bố trí trong phòng cùng với trước khi cô rời đi vẫn giống nhau như đúc, ngay cả mấy thứ đồ bỏ trong thùng rác cũng đều vẫn còn ở đó.

Khương Từ Niên thì ngồi ở bên mép giường, chờ cô tỉnh lại.

Lê Đông vô cùng muốn thoát khỏi nơi đây, căn nhà ngập tràn ác mộng này, cô muốn nhanh chóng ngồi dậy, nhưng thuốc an thần vừa mới hết dược hiệu, các khối cơ bắp trên người cô vẫn chưa hoàn toàn trở lại bình thường, khi dùng sức chúng vẫn còn đang không ngừng run rẩy: “Tôi phải về nhà… Tôi phải về nhà.”

Khương Từ Niên đè cô nằm lại trên giường, cúi người hôn lấy đôi môi cô một cách nồng nhiệt, mí mắt ứ sưng vẫn chưa biến mất, lúc anh mỉm cười liền khiến cho đôi mắt anh cong lên nhìn vô cùng khác lạ, không bình thường: “Em không có nhà, Lê Đông, anh tới là để giúp em tạo ra một gia đình.”

Khương Từ Niên một lần nữa đeo lưỡi đinh vào.

Anh quỳ gối giữa hai chân Lê Đông, khom người nằm sấp tới sát gần dưới người cô, tay anh bẻ hai mảnh hoa môi hướng kéo ra hai bên, miệng âm đạo non mềm không có sức phản kháng mà dễ dàng thuận theo ý anh hé mở, mép huyệt e lệ rụt rè mà hơi co rụt lại một chút khi bị bắt lộ ra ngoài.

Hai cánh hoa môi bị banh mở ra một khe hở, mép huyệt no đủ nho nhỏ e ấp, màu thịt đỏ hồng rạng ngời với vẻ tươi tốt ướt át, mặc kệ xem đi xem lại bao nhiêu lần thì mỗi một lần đều làm cho anh mê mẩn thèm khát.

Bình luận (0)

Để lại bình luận