Chương 149

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 149

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lê Đông bị anh ấn ở tại chỗ, nhìn người đàn ông ở giữa hai chân của cô tự an ủi, một cử động cũng không dám, cô sợ hãi chính mình hơi có vô ý, bậc lửa liền phát hỏa, liền sẽ trở thành công cụ tiết dục lặp lại chà đạp của anh.

“Ưm…… Ha, ưm a.” Khương Từ Niên thống khổ nỉ non, một bên còn lại là không ngừng kêu tên cô.

“Lê Đông, Lê Đông, ưm…… Lê Đông.” Ngay cả tự an ủi cũng muốn nghĩ cô, rõ ràng người liền ở trước mặt, Khương Từ Niên lại không dám mở mắt ra, anh sợ hãi chính mình sẽ cắm vào đi.

Gân ở trên cánh tay giống như rắn nổi lên, anh nảy sinh ác độc mà nhéo dương vật đè ép, đau đến nghiến răng nghiến lợi cũng không muốn buông ra, liều mạng mà xoa động, mã mắt quy đầu đằng trước chảy ra một dâm dịch đục.

“Ưm a!”

Khương Từ Niên thầm kêu không ổn, mở ra hai tròng mắt màu đỏ tươi, đem quy đầu thật lớn đi phía trước căng ra môi âm đạo của cô, Lê Đông còn không có tới kịp cảm thụ trướng đau, dâm dịch ướt hoạt để cho dương vật thuận lợi chen vào âm đạo của cô, gân xanh nhô lên cọ qua mị thịt mẫn cảm của cô.

Hung hăng va chạm, Khương Từ Niên đỉnh đến tử cung, tinh dịch cuồn cuộn từ quy đầu của anh phun ra, nhất cử nhất động mà rót đầy tử cung hẹp hòi cỉa anh, bắn tinh đánh vào trên vách tử cung mỏng nộn của cô.

Mắt thấy Lê Đông hít thở không thông, anh không dám có điều dừng lại, đem dương vật bắn tinh xong đột nhiên sau này rút ra khỏi thân thể của cô.

Anh đem Lê Đông từ trên giường bế lên, kéo vào trong lòng ngực, trấn an mà vỗ vỗ sống lưng của cô, hoàn toàn không màng cái dương vật còn cứng kia.

“Không có việc gì, bắn vào đi thì tốt rồi, chờ em mang thai, chúng ta liền có một gia đình.”

Nước mắt của cô chảy tới quần áo chỗ đầu vai của Khương Từ Niên, Lê Đông bị cắm đến mặt không có chút máu, tuyệt vọng nhắm mắt lại.

“Có thể hay không, buông tha tôi.”

Khương Từ Niên đem cô từ trong lòng kéo ra, nhìn cô hỏng mất đến rớt nước mắt, anh sốt ruột nói: “Anh chỉ là phải cho em một cái nha, em muốn nhà, chúng ta chính là nhà, có tiểu hài tử lúc này mới kêu là nhà!”

Lê Đông hận anh, khăng khăng đẩy anh ra, Khương Từ Niên hoảng loạn nắm lấy cánh tay của cô, cô sức lực không để đẩy được, ngược lại bị anh làm đau.

Lê Đông giận gào thét chói tai: “Tôi mười sáu! Tôi mười sáu! Khương Từ Niên! Anh làm cho tôi cùng anh có hài tử, anh không bằng để cho tôi trực tiếp đi tìm chết a!”

“Phanh phanh phanh!”

Tiếng đập cửa thật lớn, hận không thể đem cái cửa này phá tung ra.

Khương Từ Niên đem Lê Đông thả lại trên giường, kéo xuống làn váy, dùng chăn đem thân thể của cô che khuất, đến khi kín không kẽ hở, sau đó mới mặc quần xuống giường mở cửa.

Cửa lớn bị gõ, dẫn đến không khí tro bụi xung quanh cũng bị chấn động theo, mà người ngoài cửa dùng sức vặn tay nắm cửa, muốn mở cánh cửa này ra.

Khương Từ Niên nhìn qua mắt mèo, nhìn thấy một người quen thuộc, anh suy tư một lát, mới nghĩ, vậy mà lại là người anh không cùng huyết thống với Lê Đông.

Sau khi mở cửa ra, Trang Trình Viêm tức giận vặn vẹo mặt hướng vào trong, Khương Từ Niên ấn anh lên trên cửa.

“Lê Đông đâu! Có phải Lê Đông ở đây hay không, mẹ nó tôi tìm cô ấy đủ lâu rồi!”

“Tại sao cậu lại tìm được chỗ này.” Khương Từ Biên thấp giọng, nhéo cổ áo của cậu, lộ ra ý uy hiếp nồng động: “Ai nói cho cậu biết cô ấy ở đây.”

Trang Trình Viêm bóp lấy cổ áo của anh ngược lại, cảm xúc tức giận chẳng thể phân biệt trên dưới, đôi mắt cậu ứ sưng chật vật có thể văng máu ra ngoài.

“Các người giấu chị gái của tôi ở đâu!” Trang Trình Viêm chất vấn kêu phá yết hầu, đè nặng cơ thể của Khương Từ Niên đi về phía trước, tiếng gầm gừ điên khùng đến mang theo sự tuyệt vọng: “Chị của tôi đâu! Chị tôi đâu! Chị tôi ở đâu!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận