Chương 153

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 153

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chờ sau khi Khương Từ Niên đi rồi, Quan Xuyên đóng cửa lại, trở lại bên trong phòng.

Người phụ nữ không phải tấc ti mà nằm bò trên mặt đất, chu mông lên, đôi tay duỗi thẳng bàn tay về phía trước, dùng cái trán chống mặt đất, tư thế giống nhau như đúc trước khi cậu rời đi.

“Thật nghe lời.”

Quan Xuyên nhấc chân đi qua đó, mang dép lê dẫm lên trên mu bàn tay của cô, dùng sức áp xuống, dường như dùng toàn bộ trọng lượng của cơ thể dẫm lên.

Cô đau đến cơ thể run rẩy lên, nhưng vẫn không dám hé răng, tóc dài rối tung trên mặt đất, ngăn cản mặt cô, không cần nghĩ cũng biết bộ dáng che giấu cơn đau đến nhe răng trợn mắt, mặt vặn vẹo.

Cậu cười đến ngực rung động, nhìn sống lưng cô trần trụi bên ngoài, trên đùi còn đan xen vết roi tung hoành, mắt cá chân sai vị trí vẫn luôn chưa trị liệu cho cô, khối thịt kia cũng đã biến thành màu đen.

“Em nói về em một chút, tại sao còn có một đứa em trai song sinh? Lại gây thêm phiền toái cho anh, thật là không khiến người ta bớt lo hơn được.”

Rõ ràng là trách cứ, nhưng cậu lại cười đến mặt đầy hạnh phúc, cơ thể của người phụ nữ run rẩy có điều phản kháng, cậu nổi điên nâng chân lên, đột nhiên dẫm đạp hai bàn tay của cô xuống.

“Sao vậy! Còn dám phản kháng hả! Nhắc tới em trai của em lập tức bắt đầu kích động như vậy? Anh còn nghĩ rằng đã tẩy não em thành công, thì ra là do anh tự mình đa tình, vẫn chưa dạy dỗ em đủ, có phải hay không?”

Cậu càng nói càng kích động, liều mạng nâng chân lên rồi dẫm xuống, hai tay bị dẫm đến biến dạng, xương ngón tay yếu ớt dường như đã bị gãy xương, nhưng người ở trên mặt đất không dám giãy giụa mảy may, nhiều nhất cũng chỉ là khóc lớn tiếng hơn, đau đến mức gào khóc.

Quan Xuyên hưng phấn lên sẽ đỏ mặt tới mang thai, hormone trong cơ thể bao phủ lý trí không được bình thường của cậu, cười ha ha điên khùng, kẻ điên cuồng táo, đá đến sàn nhà cũng run lên.

Khương Từ Niên sinh thực khí đã một vòng không mềm xuống, anh ngủ không tốt, tầm mắt treo thêm hai quầng mắt thâm lớn, ban ngày còn tốt, vừa đến buổi tối sẽ miên man suy nghĩ, cấp lên sẽ lập tức muốn làm tình, anh chỉ có thể tránh ở vòi sen trong phòng tắm, một bên mở nước lạnh lên, một bên tự an ủi.

Anh không phải sợ hãi bản thân sinh thực khí sẽ hoàn toàn bị hư, mà là nếu như lại làm hỏng Lê Đông, vậy thì nói không chừng cô sẽ không bao giờ tha thứ cho anh nữa.

Ngày hôm sau, Khương Từ Niên đưa cô xuống dưới lầu hít thở không khí, đẩy xe lăn đi trong công viên nhỏ, một đám người ăn mặc đồng phục đi học đang chơi đùa ở trên cầu tuột đằng kia.

Lê Đông ngẩng đầu lên nói: “Em muốn đi học.”

Học kỳ mới đã bắt đầu một tháng, khuôn mặt Khương Từ Niên khó xử, bắt đầu lấy cớ bởi vì chân của cô: “Chân của em còn chưa có lành lại.”

“Anh dẫn em đến bệnh viện gỡ thạch cao ra đi, em cảm giác em đã có thể đi được.”

Cô cũng không phải muốn thương lượng với anh, ngược lại là đang ra mệnh lệnh, nếu như Khương Từ Niên không đáp ứng cô, cô sẽ áp dụng một vài hành động cực đoan.

Khương Từ Niên cố nén không cam lòng, nhíu mày lại khó nén ủy khuất.

“Được rồi…”

Trong đầu anh lại một lần toát ra ý tưởng khủng bố.

Vì cái gì lúc ấy không có thể chém đứt chân của Lê Đông, cắt chân của cô là tốt rồi.

Để cho cô trở thành một người tàn tật, không bao giờ có thể đi đường, cô có thể hay không liền không có tâm tư đi đi học, càng sẽ không rời khỏi anh.

Thạch cao trên chân Lê Đông đã gỡ bỏ, nhưng cô đã bốn tháng chưa từng bước đi, chỉ có thể ở bệnh viện làm luyện tập vật lí.

Khương Từ Niên đứng ở ngoài hành lang, nhìn xuyên qua kính pha lê, trong lòng ngực ôm áo khoác của Lê Đông, xem nhìn cô được hộ sĩ nâng, gian nan mà nắm lấy hai sườn lan can đứng thẳng lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận